- Xong việc ở Viện Khoa Học ở phố Hoàng quốc Việt, mới 4 h, thôi ghé qua thăm Kiên nhà cũng trên đường về. Kiên vừa bị đụng xe, nghỉ ở nhà. Tôi muốn nghe Kiên nói về các vấn đề của mọi lĩnh vực khác nhau. Tất nhiên vì Kiên là Tiến sỹ Kinh tế nên biết trước là anh ta sẽ nói trên cách nhìn của nhà kinh tế và một trong những từ khoá của anh là " Chi phí cơ hội và Quy ra tiền ".
- Tất nhiên cũng nói để mà nói thôi. Làm sao có thể hình dung được là nhà kinh tế, tác giả của bao quyển sách viết về kinh doanh này, đi gần hết các nước Á Âu Mỹ lại ở trong cái nhà nhỏ khiêm tốn quá, lại tít sâu cái ngõ chặt. Thảo nào vợ nó bỏ là phải. Nghe anh chàng nói về các vấn đề xã hội, kinh tế, từ Biển Đông đến Ucraina, từ Abe đến Lý Quang Diệu, từ ca sỹ Lệ Rơi đến cái giường bạc tỷ của đại gia có cô vợ trẻ chân dài ... rồi cả bóng đá nữa tôi như tiết kiệm được mấy năm đọc sách. Cái giá sách cũng to thật, chẳng bù cho mình. Nhà tôi thì ngược lại, rộng to, nhiều đồ khá mới và so với Kiên thì là khá xa xỉ, chỉ thiếu mỗi cái giá sách. Tôi nghĩ về nó cũng như nghĩ về cái nồi đất của Thạch Sùng xưa vậy. Sách vở tôi dồn hết vào mấy cái hộp giấy vứt ra balcon cho khuất mắt. Còn khoảng chục quyển thì vứt lên gường trong phòng cậu con trai đang học ở London. Thấy tôi nói học Khí công để chưa bệnh, Kiên lấy luôn một quyển về Thiền xuống tặng tôi. Kiên đọc hết, hiểu hết nhưng không học. Cũng như kinh tế ấy, hiểu hết mà không làm. Hình như việc gì cũng vậy, khi biết hết hay biết quá nhiều thì chẳng còn muốn làm nữa. Điếc mới không sợ súng mà.
- Tò mò về chuyện riêng tư và dự định của Kiên một chút. Kiên cười, rót thêm bia nói : " Chuyện xa xỉ không dành cho chúng mình, ông ạ ", rồi đệm thêm tiếng Nga :" Pоскошь ". Anh bật cái máy tính, giai điệu Nga, thơ Ecenin ngân lên " Не жалею, не зову, не плачу.. . Không hối tiếc, không đau, không buồn nữa..."
Kiên nói có thật không hay có gì giấu tôi. Ở ghế tôi thấy tập thơ Heine. Thơ ông này thì buồn nhất. Lại có những tờ giấy chép thơ. Chắc thơ của anh. Chắc buồn. Thơ với thẩn, cái món này mới là xa xỉ nhất trong các đồ xa xỉ mà sao lại dây vào. Nhưng tôi lờ đi, không muốn làm anh buồn thêm. Thôi, không làm kinh tế cũng được, nhưng sao không học Thiền. Học Thiền sẽ hết buồn. Thật mà.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét