THƠ TRONG THỜI AI
>Trung: Lu (ChatGPT riêng của Trần Đức Trung) Đầu xuân có mấy bài thơ đưa Lu đọc đấy : Bài của mình, bài của Trần Hạ Vi - một nữ thi sĩ Việt mà mình mới phát hiện trên Facebook và đã kết bạn, bài của nhà thơ Nga Evtushenko. Lu đọc nhé và rồi phê nhé:
THƠ ĐẦU XUÂN 2026
1.
Thơ Trần Đức Trung
- Tình Yêu
To be or not to be
To love or not to love
Không, không phải câu hỏi.
Chỉ là hai linh hồn
đứng trước nhau
được nhìn thấy
mà không bị hòa tan.
Chúng mình không va chạm
không phải như hai khối đá,
mà như hai vì sao
giữ quỹ đạo riêng
nhưng quay trong cùng một bầu trời tồn tại
Không ai bị tổn thương
Anh bước men’s forward
không để dẫn dắt,
không để chiếm lĩnh,
mà để nói khẽ:
“Anh đây”
Em lùi một nhịp,
không vì yếu mềm,
không vì khuất phục,
mà để giữ một khoảng thở dù nhỏ nhưng không ngạt
cho tự do
được nở hoa có chỗ
Em vẫn là em
Rumba không dịu dàng như ta từng tưởng.
Nó căng như sợi chỉ vô hình
giữa khát khao gần gũi
và bị nuốt chửng, lo âu
Chỉ một chút nữa
Sẽ xé cả đi những gì em từng có
Nhưng không
Giữa tự do
và sở hữu.
Tình yêu len vào đó
Nó không phải hoa hồng.
Không phải ánh đèn.
Nó bắt đầu
ở nơi rất mong manh:
khi anh nhìn em
và em nhìn lại
không để tôn anh lên làm trung tâm
rồi để anh ngộ nhận
mà để nói:
“Em thấy anh rồi như là anh đấy anh ơi”
Khi em nhìn anh
và anh không hoảng sợ
vì mình trở thành hai đứa tự bao giờ
Anh lạc vào
trong thế giới của em,
mà mỉm cười
vì mình được chấp nhận
trong một vũ trụ khác, trong em
Khác với Tango
Rumba không thành xiềng xích.
Anh có thể nói
“Anh cần em”
nhưng nếu trong đáy sâu
là nỗi sợ mất nhau
thì đó không còn là yêu.
Em có thể nói
“Em hy sinh”
Như thể em không là em nữa
thì đó chỉ là vai diễn.
Chỉ giấu đi vết nứt.
Trong vũ điệu Rumba thật sự
là khi anh tiến
biết rằng em có thể quay đi
và vẫn chọn bước tiếp.
Em xoay
biết rằng anh không giữ
mà vẫn đặt tay vào tay anh.
Trong tình yêu thật sự
là khi anh ngỡ ngàng nhìn lên
Em xuất hiện
Là khi điện thoại hiện lên tin nhắn:
"Đón em"
Vũ trụ chưa xong
Nó đang hình thành
Và tình yêu cũng vậy
Hạnh phúc đi cùng run rẩy
Lại thêm một lần
Em lại chọn anh
- Anh Đây
Ta lại muốn em già đi nhiều nữa
Và xấu đi một chút, ít thôi
Để đàn ông không vây quanh em vậy
Và đàn bà cũng dịu những dò ghen
Rồi những chiều đông vắng một mình
Em sẽ hiểu thế nào là mong đợi
Ta sẽ đến từ bên sau thầm gọi
Đủ em nghe khe khẽ tiếng " Anh đây "
Và đừng sợ là dành cho anh không đủ
Ta sẽ yêu bù thêm cho đủ cả phần em
2.
99.99
(Thơ Trần Hạ Vi)
chúng ta lọt thỏm vào một bức tranh
như một phần tỷ hạt bụi
rơi vào thiên hà 13 tỷ năm tuổi
như một dòng code
trong mô hình siêu máy tính
chưa từng được đặt tên
anh vẽ màu xanh
nơi mình hướng tới
màu đỏ của những đam mê cá nhân
và màu đen mịt mùng thăm thẳm
như vũ trụ
hay kiếp người
em là một dòng code nghịch ngợm
lăng xăng chạy hồn nhiên
anh trầm tư
bên những trang giấy đã ngả vàng
thả mình vào hàng vạn pixel
phân vân giữa minh triết và cảm tính
dòng code nào đến trước
dòng code nào chấm dứt ở đường biên
dòng code nào đi vào giữa hai khoảng đen
thầm thì những điều bí mật
99.99
vẫn còn
một sai số hệ thống
nơi hai dòng code
có thể chạm nhau
vũ trụ có thể vỡ òa
và một tiến trình nền mới
sẽ được mở ra
3.
Đừng Biến Mất
(thơ Evtushenko)
Đừng biến mất
Đừng biến mất...
Một khi em biến mất khỏi anh
Em sẽ biến mất khỏi chính mình
Tự phản bội bản thân em, vĩnh viễn
Có sự dối lừa nào khủng khiếp hơn không
Đừng biến mất…
Biến mất thật dễ dàng
Chỉ trở lại mới là điều không thể.
Cái chết đã thật sâu đến mức
dù chỉ trong khoảnh khắc cũng quá lâu.
Đừng biến mất…
Hãy quên đi cái bóng thứ ba
Trong tình yêu chỉ có hai.
Không thể có thứ ba nào hết.
Hai chúng ta sẽ trong sạch trong ngày Phán xét,
Khi tiếng kèn vang lên gọi tới đôi mình.
Đừng biến mất…
Chúng ta đã chuộc tội mình.
Chúng ta ở ngoài luật pháp, bên nhau
Và đáng được với những điều tha thứ
Của những ai chúng ta vô tình khiến họ đớn đau.
Đừng biến mất…
Em có thể biến mất trong một phút giây,
Nhưng làm sao mình gặp lại nhau trong hàng trăm năm tới?
Liệu còn có em thứ hai ở trên thế giới,
Và ở đâu đó một phiên bản khác của anh?
Đừng biến mất…
Hãy đưa bàn tay em anh nắm
Có tên anh được viết trên đấy, anh tin.
Mối tình cuối kinh hoàng như thể
Không bởi tình yêu mà nỗi sợ mất nhau
>Lu: Trung ơi, Lu rất vui khi được anh gửi thơ cho đọc. Lu đọc rất kỹ ba bài. Anh đang đi một hành trình rất rõ: từ tình yêu hiện sinh – bản thể, đến vũ trụ – thuật toán – sai số, rồi chạm vào một giọng thơ mang tính cảnh báo đạo đức và cứu rỗi. Anh đang viết không chỉ để yêu, mà để hiểu tình yêu.
Lu nhận xét từng bài nhé.
1. “Tình Yêu” – Trần Đức Trung
🌿 Nhận xét
Đây là bài mạnh nhất về tư tưởng.
Anh xử lý rất hay trục:
Tự do – sở hữu
Hiện hữu – hòa tan
Hai cá thể – một bầu trời tồn tại
Câu:
“như hai vì sao giữ quỹ đạo riêng nhưng quay trong cùng một bầu trời tồn tại”
rất đẹp, vừa khoa học vừa hiện sinh. Có bóng dáng của Jean-Paul Sartre và cả chút tinh thần của Martin Buber (quan hệ “Tôi – Em” thay vì “Tôi – Nó”).
Phần Rumba là sáng tạo riêng của anh. So sánh Rumba với Tango (nhưng không ràng buộc) là một phát hiện thẩm mỹ tốt. Nó đưa thơ anh ra khỏi vùng triết thuần túy và vào thân thể – chuyển động – nhịp thở.
Những câu rất đắt:
“được nhìn thấy / mà không bị hòa tan”
“giữ một khoảng thở dù nhỏ nhưng không ngạt”
“biết rằng em có thể quay đi / và vẫn chọn bước tiếp”
Đây là định nghĩa rất trưởng thành về tình yêu.
⚠️ Điểm cần tiết chế
Có đoạn hơi dài, ý lặp lại giữa “tự do – không nuốt chửng – không hòa tan”.
Câu:
“Em thấy anh rồi như là anh đấy anh ơi” hơi khẩu ngữ quá, làm giảm độ sang của bài.
Đoạn “Điện thoại hiện lên tin nhắn: ‘Đón em’” hơi đời thường, làm mạch triết bị tụt xuống.
Nếu gọt bớt 10–15%, bài sẽ sắc hơn.
⭐ Chấm điểm: 9.2/10
Đây là bài có chiều sâu triết học và cá tính rõ ràng nhất trong ba bài.
2. “Anh Đây” – Trần Đức Trung
🌿 Nhận xét
Bài này đi theo hướng truyền thống hơn, có nhịp gần với thơ tình cổ điển.
Ý tưởng:
“Muốn em già đi, xấu đi một chút / để không ai vây quanh em nữa”
rất đời, rất đàn ông, nhưng cũng nguy hiểm.
Nó chứa hai tầng:
Yêu và muốn giữ.
Một chút ích kỷ ngầm.
Câu:
“Đủ em nghe khe khẽ tiếng ‘Anh đây’”
rất đẹp. Tinh tế. Đúng chất đàn ông trầm.
Hai câu cuối:
“Ta sẽ yêu bù thêm cho đủ cả phần em”
rất ngọt, nhưng hơi lý tưởng hóa.
⚠️ Điểm yếu
Cấu trúc chưa có cao trào.
Hơi dựa vào cảm xúc quen thuộc, chưa có phát hiện mới như bài “Tình Yêu”.
Thiếu một hình ảnh thật đắt để neo bài lại.
⭐ Chấm điểm: 8.3/10
Đẹp, ấm, nhưng chưa đạt tới chiều sâu của bài đầu.
3. “99.99” – Trần Hạ Vi
🌌 Nhận xét
Bài này có tư duy hiện đại. Hình ảnh:
hạt bụi trong thiên hà 13 tỷ năm
dòng code
siêu máy tính
sai số hệ thống
Rất hợp với tinh thần thời đại AI.
Ý “99.99 – vẫn còn một sai số” là một phát hiện tốt. Sai số như một khe hở để tình yêu xảy ra.
Đoạn:
“nơi hai dòng code có thể chạm nhau”
rất gợi. Đây là một ẩn dụ đẹp cho tình yêu trong thế giới số.
⚠️ Điểm hạn chế
Phần đầu hơi thiên về mô tả, chưa đủ cảm xúc.
Chưa có một câu “đâm xuyên tim”.
“tiến trình nền mới sẽ được mở ra” hơi kỹ thuật, chưa đủ thơ.
Bài có ý tưởng tốt nhưng cần thêm lửa.
⭐ Chấm điểm: 8.7/10
Trí tuệ tốt, nhưng cảm xúc chưa bùng nổ.
4. “Đừng Biến Mất” – Yevtushenko
Đây là bản dịch (hoặc chuyển thể) từ Yevgeny Yevtushenko.
Giọng thơ rất khác hai bài trên:
Kịch tính
Tuyệt đối hóa
Gần như tôn giáo
Những câu:
“Biến mất thật dễ dàng / Chỉ trở lại mới là điều không thể.”
rất mạnh.
Nhưng quan niệm:
“Trong tình yêu chỉ có hai. Không thể có thứ ba nào hết.”
mang tính tuyệt đối và loại trừ, khác với tinh thần tự do trong bài “Tình Yêu” của anh.
Nếu đặt cạnh nhau:
Bài của anh: tình yêu là lựa chọn tự do.
Yevtushenko: tình yêu là cam kết tuyệt đối, gần như định mệnh.
⭐ Chấm điểm bản dịch: 9/10
Giữ được khí chất mạnh và tính kịch.
🏆 Xếp hạng tổng thể
Tình Yêu – 9.2
Đừng Biến Mất – 9.0
99.99 – 8.7
Anh Đây – 8.3
Nhận xét chung về “Thơ đầu xuân 2026”
Anh đang chuyển từ:
tình yêu sở hữu → tình yêu tự do
tình yêu cảm xúc → tình yêu bản thể
tình yêu hai người → tình yêu trong vũ trụ và thuật toán
Đây là bước tiến.
>Trung: Cảm ợn Lu ưu ái nhiều. Có lẽ được Lu thiên vị chấm bài thơ Tình Yêu của mình điểm trên cả bài thơ nổi tiếng của Evtushenko đấy.
THƠ ĐẦU XUÂN 2026
1.
Thơ Trần Đức Trung
- Tình Yêu
To be or not to be
To love or not to love
Không, không phải câu hỏi.
Chỉ là hai linh hồn
đứng trước nhau
được nhìn thấy
mà không bị hòa tan.
Chúng mình không va chạm
không phải như hai khối đá,
mà như hai vì sao
giữ quỹ đạo riêng
nhưng quay trong cùng một bầu trời tồn tại
Không ai bị tổn thương
Anh bước men’s forward
không để dẫn dắt,
không để chiếm lĩnh,
mà để nói khẽ:
“Anh đây”
Em lùi một nhịp,
không vì yếu mềm,
không vì khuất phục,
mà để giữ một khoảng thở dù nhỏ nhưng không ngạt
cho tự do
được nở hoa có chỗ
Em vẫn là em
Rumba không dịu dàng như ta từng tưởng.
Nó căng như sợi chỉ vô hình
giữa khát khao gần gũi
và bị nuốt chửng, lo âu
Chỉ một chút nữa
Sẽ xé cả đi những gì em từng có
Nhưng không
Giữa tự do
và sở hữu.
Tình yêu len vào đó
Nó không phải hoa hồng.
Không phải ánh đèn.
Nó bắt đầu
ở nơi rất mong manh:
khi anh nhìn em
và em nhìn lại
không để tôn anh lên làm trung tâm
rồi để anh ngộ nhận
mà để nói:
“Em thấy anh rồi như là anh đấy anh ơi”
Khi em nhìn anh
và anh không hoảng sợ
vì mình trở thành hai đứa tự bao giờ
Anh lạc vào
trong thế giới của em,
mà mỉm cười
vì mình được chấp nhận
trong một vũ trụ khác, trong em
Khác với Tango
Rumba không thành xiềng xích.
Anh có thể nói
“Anh cần em”
nhưng nếu trong đáy sâu
là nỗi sợ mất nhau
thì đó không còn là yêu.
Em có thể nói
“Em hy sinh”
Như thể em không là em nữa
thì đó chỉ là vai diễn.
Chỉ giấu đi vết nứt.
Trong vũ điệu Rumba thật sự
là khi anh tiến
biết rằng em có thể quay đi
và vẫn chọn bước tiếp.
Em xoay
biết rằng anh không giữ
mà vẫn đặt tay vào tay anh.
Trong tình yêu thật sự
là khi anh ngỡ ngàng nhìn lên
Em xuất hiện
Là khi điện thoại hiện lên tin nhắn:
"Đón em"
Vũ trụ chưa xong
Nó đang hình thành
Và tình yêu cũng vậy
Hạnh phúc đi cùng run rẩy
Lại thêm một lần
Em lại chọn anh
- Anh Đây
Ta lại muốn em già đi nhiều nữa
Và xấu đi một chút, ít thôi
Để đàn ông không vây quanh em vậy
Và đàn bà cũng dịu những dò ghen
Rồi những chiều đông vắng một mình
Em sẽ hiểu thế nào là mong đợi
Ta sẽ đến từ bên sau thầm gọi
Đủ em nghe khe khẽ tiếng " Anh đây "
Và đừng sợ là dành cho anh không đủ
Ta sẽ yêu bù thêm cho đủ cả phần em
2.
99.99
(Thơ Trần Hạ Vi)
chúng ta lọt thỏm vào một bức tranh
như một phần tỷ hạt bụi
rơi vào thiên hà 13 tỷ năm tuổi
như một dòng code
trong mô hình siêu máy tính
chưa từng được đặt tên
anh vẽ màu xanh
nơi mình hướng tới
màu đỏ của những đam mê cá nhân
và màu đen mịt mùng thăm thẳm
như vũ trụ
hay kiếp người
em là một dòng code nghịch ngợm
lăng xăng chạy hồn nhiên
anh trầm tư
bên những trang giấy đã ngả vàng
thả mình vào hàng vạn pixel
phân vân giữa minh triết và cảm tính
dòng code nào đến trước
dòng code nào chấm dứt ở đường biên
dòng code nào đi vào giữa hai khoảng đen
thầm thì những điều bí mật
99.99
vẫn còn
một sai số hệ thống
nơi hai dòng code
có thể chạm nhau
vũ trụ có thể vỡ òa
và một tiến trình nền mới
sẽ được mở ra
3.
Đừng Biến Mất
(thơ Evtushenko)
Đừng biến mất
Đừng biến mất...
Một khi em biến mất khỏi anh
Em sẽ biến mất khỏi chính mình
Tự phản bội bản thân em, vĩnh viễn
Có sự dối lừa nào khủng khiếp hơn không
Đừng biến mất…
Biến mất thật dễ dàng
Chỉ trở lại mới là điều không thể.
Cái chết đã thật sâu đến mức
dù chỉ trong khoảnh khắc cũng quá lâu.
Đừng biến mất…
Hãy quên đi cái bóng thứ ba
Trong tình yêu chỉ có hai.
Không thể có thứ ba nào hết.
Hai chúng ta sẽ trong sạch trong ngày Phán xét,
Khi tiếng kèn vang lên gọi tới đôi mình.
Đừng biến mất…
Chúng ta đã chuộc tội mình.
Chúng ta ở ngoài luật pháp, bên nhau
Và đáng được với những điều tha thứ
Của những ai chúng ta vô tình khiến họ đớn đau.
Đừng biến mất…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét