25-7-2024
Cái Đẹp Cứu Tâm Hồn Chúng Ta
Thăm xưởng vẽ HS Trương Thảo
- Cũng như lần trước, lần này tôi mời giáo sư Nguyễn Xuân Lạc đi cùng để hai thầy giáo từng dạy cùng tôi ở khoa cơ khí bách khoa nói chuyện với nhau về cái đẹp cho tôi ngồi hóng nghe. Hồi bé mẹ mắng mãi là trẻ con cứ thích hóng chuyện người lớn mà tôi không chừa được. Rồi lớn lên cũng vậy. Tính thích lang thang và hóng chuyện có lẽ do trời phạt hay trời đùa, tôi không biết nữa. Nhớ hồi sang học ở BK Kharkov, ngồi đọc sách cứ thấy bồn chồn là tôi lại lang thang ở quảng trường trung tâm thành phố, ngắm người, ngắm cảnh rồi có lần bỗng thấy một ngách nhỏ khuất vắng. Thế là tôi rẽ vào, đi một đoạn thì bên trái là tòa nhà to nhưng cũ kỹ, nhìn lên thấy dòng chữ "Дом Учёных - Tòa nhà của các bác học ". Vừa lúc đói bụng tôi hỏi người qua lại thì trong tòa nhà đó có Cafe và có cả nhà ăn. Tôi vào ăn thấy ngon và rẻ hơn nhiều ở trường nhiều quá. Từ đó tôi chăm đến ăn và lúc ngồi ăn hóng chuyện các ông bác học ấy, nghe lõm bõm thôi. Rồi tôi còn lên cả sảnh vào hội trường ngồi xem họ trình bày và tranh luận, cũng lõm bõm, cố ghi nhớ nhưng không hiểu. Cũng chẳng ai để ý đến tôi. Trần nhà thì toàn hình các thiên thần, cứ như trong viện bảo tàng, cảm giác trở lại thế kỷ 16. Một thế giới khác hẳn. Ra khỏi đó, chỉ mấy bước chân là thế giới thực tại, văn minh, vội vã, chật ních không còn chỗ cho tư duy nữa.
Sau này tôi hay hóng chuyện nhất là ở những chỗ túm tụm người ta chém gió về bóng đá, ở Kharkov thường là ở công viên, ở Odessa là ở quảng trường. Ở Odessa cũng để lại cho tôi một kỷ niệm là lúc cao trào nghe cãi nhau so sánh danh thủ Meskhi với Oganesian tôi bị móc mất cái ví cộm ở túi sau. Cũng từ đó tôi không có ví, nó là một thứ xa lạ đối với tôi. Tôi dùng giấy gấp lại thành ví như hồi lên 6 để đựng tiền. Nó có 3 ngăn, tiền lẻ, tiền chẵn, thứ quan trọng.
Về cuộc sống tôi hóng được nhiều nhất là trên các chuyến tàu hỏa Warszawa-Moscow, Warszawa-Berlin, Warszawa-Praha và nhất là Warszawa-Krakow, về thế giới, về nước Nga, người Nga.
- Hai người thầy có hỏi chuyện tôi nhưng tôi không biết nói gì về hội họa. Tôi chỉ Thấy và Cảm nhận thôi mà hai cái đó lại rất riêng tư như bài thơ tôi viết.
Họa là vũ điệu sắc mầu
Thơ là vũ điệu vần câu ngôn từ
Đời là vũ điệu thực hư
Yêu là vũ điệu nằm mơ ban ngày.
- Thơ và Tranh với tôi có gì giống nhau ? Có, nó đều là vũ điệu, là chuyển động và âm nhạc.
Nó có gì khác nhau ? Có, tranh thì tôi thích đọc mà thơ chỉ thích xem.
Ấn tượng ngày 25-7- 2024 này sau khi rời xưởng vẽ không phải là các bức vẽ về hoa hay những gì khác kể cả bức tranh vẽ hành giả Thích Minh Tuệ theo phong cách Trương Thảo mà là bức tranh một người phụ nữ. Tôi không nói là nó đẹp hay người phụ nữ đó đẹp, cái đó là thừa mà là nó luôn như gần, thật và sống. Người phụ nữ trong tranh đó cũng như đang hóng chuyện của họa sĩ. Có phải thế chăng mà hôm nay họa sĩ lại có bài thơ của người ở tận Paris đó.
÷==+
Paris, thứ ba 25/06/2024
Em yêu anh hơn cả những vần thơ
Bao ngôn từ cũng không thể diễn tả
Những xúc động tràn đầy của những khi vội vã
Bởi em sợ hoàng hôn bên này sẽ là đêm của nơi anh
Em yêu anh thao thức cùng bình minh
Muốn tặng anh những tia nắng đầu tiên của mùa hè bỏng cháy
Những lá vàng của thu , những bông tuyết trắng của đông
Và sắc thắm xuân về
Em yêu anh ngày cũng như đêm
Những vần thơ thì thầm đan nỗi nhớ
Lóng lánh như những sợi tơ trời
Em gửi vào trong gió cuốn về phương anh
Em yêu anh muốn biến lời thơ dịu êm
Thành ngựa thiêng dạo bước chốn kinh thành
Và vạn nhịp , vó ngựa phi ngàn dặm
Hạnh phúc làm sao khi quấn quýt tiếng lòng
Em yêu anh
Em yêu anh ngày và đêm đã hòa thành một
Dù anh ở đâu
Lúc nào
Anh cũng trong mơ
Lúc nào
Anh cũng trong thơ
Và
Trong em!
Paris, mardi 25/06/2024
Je t'aime plus que les vers poétiques
Aucun mot ne peut décrire
Les émotions débordantes de ces moments précipités
Car j'ai peur que le crépuscule ici soit la nuit là-bas
Je t'aime en veillant avec l'aube
Je veux t'offrir les premiers rayons de l'été brûlant
Les feuilles dorées de l'automne, les flocons de neige de l'hiver
Et les couleurs éclatantes du printemps
Je t'aime jour et nuit
Les poèmes murmurés tissent des souvenirs
Étincelants comme les fils du ciel
Que j'envoie vers toi dans le vent
Je t'aime et veux transformer les vers doux
En chevaux sacrés parcourant la capitale
Et mille rythmes, les sabots galopant mille lieues
Quel bonheur d'être enlacés par ces voix intérieures
Je t'aime
Je t'aime jour et nuit fusionnés
Peu importe où tu es
À tout moment
Tu es dans mes rêves
À tout moment
Tu es dans mes poèmes
Et
En moi!
NH
÷÷÷
Tu Me Manques
https://youtu.be/zXJBT1B25GI?si=f4V1LW9BfMdkT9KB
Nhớ Anh
https://youtu.be/4mq7RGaJ_ac?si=wdHMSZHFYkfacRWh