LƯU 2017
====
** THIỀN**
- Thiền theo tôn giáo, Thiền chú (Mantra Meditation)
Lần đầu tiên tôi để ý Thiền.
Đó là khi chờ quá cảnh ở sân bay Thụy Sỹ, một người da đen đến
xin tôi thu bớt đồ sang bên và giải một cái khăn xuống để ngồi nhắm mắt, cúi lạy.
Tôi hiểu với anh này, sân bay, hành khách và cả tôi, tất cả thế giới bên ngoài
không tồn tại nữa, chỉ còn thế giới bên trong anh ta thôi.
Cảnh tượng đó được lặp lại thật ấn tượng khi tôi rời Alger
đi autobus về Bechar, quãng đường hơn
ngàn Km. Khi hoàng hôn xuống, xe rời cao nguyên Tlemcen vào sâu sa mạc cát gió
hoang vu Sahara. Xe dừng, chỉ mình tôi ngồi lại ngắm cả đoàn người xuống xe ngồi
cầu kinh trên cát vàng. Bầu trời hôm ấy đỏ úa.
Buổi lên lớp đầu tiên của tôi cũng bị bất ngờ. Tiếng chuông
nghỉ giải lao đầu tiên các sinh viên đi ra, dọc hành lang cùng với các giáo
viên vào Mosque, điện thờ Hồi Giáo rồi đứng nghiêm im lặng như ta lúc mặc niệm,
khá lâu.
Hasen hay đến thăm tôi, nhưng cứ đến đúng giờ ấy là cậu lại
đến quay mặt vào tường niệm chú. Không có tôi nữa, với cậu ấy chỉ có Thánh
Alah.
Cậu giáo sư Ấn phòng đối diện không biết theo đạo gì nhưng
hay rong ruổi đi một mình trên sa mạc như một người vô hồn, đúng hơn như một phần
của sa mạc.
Iana, đồng nghiệp Ba Lan của tôi thì cầu kinh trước khi ăn
và đi ngủ.
-Thiền Chánh (Mindfuless Meditation)
Tôi hỏi Sasha, thế cậu có niệm Thiền không. Sao không, hàng
ngày chúng ta một mình vùi đầu vào sách vở, vào công việc riêng, tập trung đến
nỗi quên hết xung quanh. Khoa học, Nghệ Thuật cũng chính là một tôn giáo cho những
người tôn thờ nó. Irina, vợ cậu ấy thì đan hết cái áo này, áo khác cho mọi người.
Tôi gọi đùa là Thiền Đan. Đó là sống thiền - tập trung tâm trí vào một công việc
hiện tại. Ngay khi từ trường về nhả tôi tập Thiền Hành : Tập trung theo dõi cảm
nhận chân trái bước, khi nào chán thì đổi chân.
-Thiền Tức (Breath Meditation)
Tập trung ý nghĩ theo dõi chuyển động của hơi thở. Mọi thứ đều
liên quan đến người khác, không phải của riêng ta. Con người chỉ có hai bảo vật
à hơi thở và ý nghĩ. Neo ý nghĩ vào hơi thở chỉ phụ thuộc vào ta hoàn toàn và
nhờ đó ta bóc tách mình khỏi thế giới bên ngoài
-Thiền Quán (Vizualisation Meditation)
Hình dung lại một hình ảnh. Cậu Ấn Độ giải thích cho tôi cái
đặc biệt của phim Ấn với người nghèo. Họ đi xem phim và ba tiếng đồng hồ họ tưởng
tượng, hoá thân vào anh nhà nghèo trong phim được công chúa sinh đẹp yêu, hạnh
phúc. Thiền Quán có thể kết hợp hình ảnh tĩnh hay động với âm thanh, giai điệu.
Có thể lưu hinh ảnh hoặc các chuyển động đó trong tâm trí càng nét càng tốt.
Hiệu quả Thiền càng cao khi mức độ tập trung càng cao, khi ý
niệm duy nhất (nhất niệm) càng mãnh liệt. Đến một ngưỡng nào đó xảy ra một hiệu
ứng Thiền-Cái nhất niệm đó tan biến đi, con người vào được một trạng thái gọi
là Hư Tĩnh hay Vô Thức - Thân (dương) , Tâm (âm) hợp nhất và tan biến hoà đồng
trong Hư Vô. Nhờ có đó sức khỏe Thân Tâm được hồi phục một cách kỳ diệu, trong
lành. Cũng như tình yêu Nam Nữ vậy, lúc trao nhau, giây phút kỳ diệu đó ..
-Thiền trong Yoga
Trong hệ thống yoga, thiền có thể được xem như là mức cao nhất
trong các phần, bao gồm yama (theo quy luật chung vũ trụ), niyama (thái độ cá
nhân), asana (tư thế cải thiện thể chất), pranayama (kỹ thuật thở. Thông qua bốn
phần đầu tiên, chúng ta có thể phát triển:
- Đạo đức và ứng xử
- Sức khoẻ về thể chất, tính kiên cường, linh hoạt, sức mạnh,
khả năng chịu đựng và sức bền.
- Sức sống và nghị lực thông qua phân bổ prana (năng lượng)
Bốn phần này tập trung cơ thể thể chất, tạo cho cơ thể được
sạch sẽ, ổn định và khoẻ mạnh và tâm trí được sẵn sàng cho việc thực hành thiền.
Chúng là bước bên ngoài để tới yoga.
Pratyahara (rút tâm trí) và dharana (sự tập trung) là phần
thứ năm và sáu. Pratyahara sẽ tạo ra chiếc cầu nối giữa thế giới bên trong và
bên ngoài. Thông qua pratyahara, bạn có thể học được cách thoát ra khỏi thế giới
hàng ngày nhưng vẫn duy trì sự quan sát và nhận biết được. Phần nay rất giống tới
câu: “trong thế giới nhưng không thuộc về nó”. Không có được sự phân tách ra
này thì không có khả năng để thiền.
Rút tâm trí và tập trung, điều này sẽ tạo ra:
- Khả năng tập trung và hướng vào bên trong.
- Khả năng thư giãn cho tâm trí và cơ thể
- Khả năng cho phép sự tập trung kéo dài và khả năng nhận thức
đối với toàn bộ tâm trí và cơ thể.
Khi đó tâm trí đủ tĩnh lặng để thực hành thiền. Tuy nhiên,
điều này không có nghĩa là thiền sẽ trở lên dễ dàng. Giống như tất cả các khía
cạnh khác của yoga, thiền đòi hỏi phải tận tâm thực hành với sự kiên trì.
** CÁC ROBOT CHẠY TRỐN **
-Vạn vật cũng như Cuộc sống là Vô Thường. Nó liên tục chao đảo,
bất ngờ, điên rồ và bão tố. Những mầm bão hình thành ngay từ trong lòng sự vật
như " trong mầm non có mầm cái chết - và nụ hôn đầu báo trước chia tay
". Con người thật nhỏ bé và bàng hoàng. Hôm qua là Ông, mai đã là Thằng.
Tôi đã đứng lặng ở Warsaw năm đó nhìn cần trục móc cổ tượng Dzersinski rồi thả
rơi xuống cho vỡ tan ở Quảng trường trong tiếng hò reo của của người dân. Lòng
không khỏi bùi ngùi, bỏ đi. Dạo mấy bước nữa ở góc phố, vỉa hè bán la liệt các
Huân chương xen lẫn các đồ lót, tạp hoá.
Sang thăm ông bạn bên kia sông. Loay hoay hàng tiếng mới tìm
được nhà, còn đâu cây gạo cũ làm mỗc để rẽ xuống. Cũng chẳng còn cái ao nào cả.
Ra đón mình phải vịn tường, miệng lắp bắp. Một thời hoành tráng lắm, sau những
cơn đột quỵ, đấu đá, sự cố gia đình, vợ, con cái, bệnh tật ra thế này. Chỉ còn
biết nhìn nhau cười.
-Chạy đi đâu, trú ẩn ở đâu, và lấy đâu ra bến neo Tâm hồn ta
run rẩy và mệt mỏi, đầy tổn thương. Công nghệ khắp nơi, thế giới phẳng, con người
gần nhau hơn, chia sẻ nhiều hơn những bất an, trì độn, kinh nghiệm tàn phá cái
trái đất này cho nhanh, cho cạn kiệt mọi tài nguyên của nó, sinh lực của con
người như trong " The Modern Time " của Chaplin.
Thử lùi xa xem. Vào Google Map vậy, rồi click . Cái chấm nhỏ
bé cô đơn trong vũ trụ to dần ra, hành tinh của chúng ta. Cứ như trong bài Thiền
khi nhập vào Hư Tĩnh vậy. Đồi núi xuất hiện, thành phố xuất hiện, đám đông, đường
phố nữa. Một đám đông Robot biết sinh sản cho đông hơn, mọi quy trình được đưa
vào hệ thống.
"...cả tình người đều lượng hoá những phép đo,
ai cô đơn lạc loài như con số,
một hay một nghin có gì khác đâu hơn..."
Các Robot vẫn nhún nhảy, nhưng con khác vẫn vỗ tay, bình chọn,
ấn nút. Có các Robot bị mắc lỗi bỏ chạy, các dòng chạy. Có người chạy vào cửa
Tâm linh, vào các Tôn giáo. Có người tìm đến thế giới Nội Tâm, Thiền Định. Ai
đó tìm được chỗ trú trong Tình Yêu, Khoa Học hay Nghệ Thuật. Thoát khỏi Cuộc sống
và những Nội dung của nó có lẽ sẽ Bình an hơn. Cửa đền, chùa chật ních, chen
vào để tim thoát. Thoát không dễ dù có lẩm bẩm " Sắc Sắc Không Không
" hay " Pháp Vô Ngã, Nhân Vô Ngã " , để lúc mệt đi dòng nước mắt
vẫn trào ra, vẫn còn hơi ấm của con tim.
-Như cảnh trong một bộ phim, mọi người chạy toán loạn, các
nhà thơ, nhà văn, nhà nghệ thuật thì khỏi nói. Tôi thấy có các dòng, các bóng
Tượng Trưng - Symbolism có Baudelaire ...
Hiện sinh - Existentialism có Jean Paul Sartre
Hiện tượng học - Phenomenology có Martin Heidegger ...
Thấy cả hai ông Bùi Giáng và Phạm Công Thiện trong dòng cuối
đó. Chạy để điên chữ, điên nghĩa, để lại sau lưng những chao đảo, cám dỗ của cuộc
sống. " Người điên không biết nhớ, người say không biết buồn", có hỏi
Bùi Giáng thì cũng như vạch đầu gối ra thôi, hỏi để mà hỏi, thích câu trả lời
thế nào thì tự mà có.
"... Hỏi tên? Rằng biển xanh dâu
Hỏi quê? Rằng mộng ban đầu rất xa.
Gọi tên là một hai ba,
Ðếm là diệu tưởng, đo là nghi tâm."
Không ai hiểu ông nói cái gì? Nếu thich mơ hồ hiểu cái ông
muốn nói - ông đến từ hư vô và sẽ trở về từ cõi hư vô.
Ông này còn kéo cả Trịnh Công Sơn và mấy ông khác theo. Có
Hoàng Cầm mượn cớ bận bịu với Lá Diêu Bông nên chẳng chịu theo họ.
"Giữa ngã ba đường ba ngả sông
Ngả nào thì đục ngả nào trong
Hãy còn một ngả ta bơi đứng... "
**STT Luong Le-Huy**
Con người được tạo dựng với hai đặc tính, không có nơi mọi
sinh vật khác: có tín ngưỡng (đức tin) và ham muốn hiểu biết. Hai đặc tính này
là cột trụ của loài người văn minh ngày nay.
Đức tin là nền tảng của đạo đức. Ham muốn hiểu biết là nền tảng
của khoa học. Đức tin hướng dẫn hướng đi cho khoa học, ngăn chận khoa học phụng
sự cho cái ác. Khoa học nâng đỡ tín ngưỡng, đồng thời kềm chế tín ngưỡng không
để nó trở thành mê tín, mộng mị, ngu muội.
Cả hai, đạo đức và khoa học, cộng lại là nền tảng của văn
minh nhân loại như chúng ta biết ngày hôm nay. Một chế độ chỉ lợi dụng, coi rẻ,
hay rắp tâm triệt hạ một trong hai đặc tính này sẽ khiến xã hội đánh mất nền tảng
đạo đức hay trở thành thiếu hiểu biết, ngu muội, sa đọa dần dần và sau cùng tan
nát.
**NGƯỜI NAM ĐỊNH**
Bỗng dưng lại nhớ đến
hồi lớp 9. Thày giáo dạy Văn dẫn cả lớp đi thắp hương mộ cụ Tú ở khu 8. Nhớ là
hôm đó cuối năm, trời mưa rét. Ruông ướt bẩn. Hỏi mãi mấy bác nông dân chỉ đi
chỉ lại mới tìm được mộ cụ, đắp đất. Thắp hương xong Tạ Hùng đọc Văn Tế nó viết.
Giọng đọc cảm động quá khiến tôi chảy cả nước mắt và xụt xịt. Một phần có lẽ trời
vẫn mưa và lạnh. Bài Văn hay lắm, tôi nhớ nhất câu cuối Hùng cất cao giọng ý
nói là những gì cụ Tú viết và trăn trở hồi xưa thì nay đã sáng choang lên rồi,
tương lai tươi sáng, mái trường XHCN...đại loại thế. Hùng là học sinh giỏi cả
văn và toán, bóng bàn, bóng đá, bơi, lại gần nhà, chơi với tôi từ lớp 4. Có anh
bạn giỏi này đâm tôi cũng lười, hay ỉ lại.
- Sau này lớn rồi mỗi khi cần hiểu biết thêm một điều gì đó
về Văn Chương tôi hay về NĐ tìm Hùng. Đỡ phải tra Google, đọc sách cho vất vả.
Hùng rất nhiệt tình, hàng đống giấy chữ viết ly ti lấy ở gác xép xuống, từ Mạc
Ngôn đến Đỗ Hoàng Diệu, Từ Pau đến Baudelaire. Tôi hỏi sao Hùng không viết,
không sáng tác thì phê bình vậy. Hùng nói viết gì, phê gì nữa. Người xưa họ viết
hết rồi, nói hết rồi, có đọc đâu, có nghe đâu.
Học thầy không tày học bạn lợi ở chỗ đó. Thầy hay dọa, hay
làm người ta sợ, hay tinh vi, hay biến dễ thành khó. Khổ
** Chúa Trời - LOgic - Thi Ca **
- Khái niệm về một Đấng Tối cao với các tên gọi khác nhau phụ
thuộc vào cách nhìn nhận của con người , từ Brahma (Đại Ngã - Ấn Độ giáo),
Giavê của Do Thái giáo, Allah của Hồi giáo và Thiên Chúa ba ngôi của Cơ Đốc
giáo.
Nhiều người " chấp nhận nhất tin rằng " God là đấng
Toàn-năng, Toàn-tri và Nhân-từ
- Nhiều hệ thống tôn giáo và triết học thừa nhận khái niệm
GOD là đấng tạo dựng toàn thể vũ trụ.
Ở đây có hai loại người :
a- Cho rằng God đang chăm sóc vũ trụ mà mình đã dựng.
b- Cho rằng God là Đấng Toàn Năng nên bất kỳ sản phẩm nào mà
Ngài đã hoàn thành công việc sáng tạo ra nó đều đã là toàn hảo ngay từ lúc sản
phẩm đó vừa được Ngài sáng tạo kiểu " Chuẩn không cần Chỉnh ". Còn tại
sao vẫn còn nhiều cái đầy "khiếm khuyết", thì Con - Người là để giải
quyết những "khiếm khuyết" bằng cách cải tạo nó, biến đổi nó phù hợp
hơn với thế giới và cuộc sống của loài người. Đó là ý God.
- Trong 3 thuộc tính của Chúa Trời thì " Toàn Năng
" gây nhiều tranh cãi hơn cả. Ở đây cũng có hai loại người:
* Theo Đức Tin ( Đỡ nghĩ cho nhàn, Toàn Năng là Toàn Năng, cứ
tin như thế đí )
* Theo Logic. Các nhà Khoa học sau sự sụp đổ của chương
trình Hilbert bớt tinh vi đi. Họ hiểu rằng Logic không là chân lý. Thế Giới này
là " Thế Giới Với Những Khoảng Trống ". Bằng Logic không thể hiểu được
Nước Nga chứ chưa nói đến Việt Nam hay Hàn quốc. Cái đó HĐTN Trần Sỹ Kháng gọi
là Văn Hóa Bản Địa. Logic mang tính phổ quát nhưng những " Điểm kỳ dị
", " Hố đen ", những kẻ Hồ đồ " .... vãn luôn tồn tại
" Phi Logic ".
Để vớt vát các nhà Logic đành bổ xung " Nhưng Chân Lý cần
Logic vì nếu không Vũ trụ nó sụp đổ ". Thôi được, đúng là nếu thế giới Thi
Ca này toàn những Hồ Đồ Thi Nhân với Tây Hồ Ngọc Nữ này thì toi, các Xuân Quỳnh,
Trần Đăng Khoa ... sẽ biết làm gì.
Và có nghĩa là Chúa Trời + Những Nghịch Lý Logic làm nên thế
giới chúng ta. Descartes cũng thừa nhận là nếu Chúa tồn tại thì Người có thể
nâng mọi tảng đá. Còn tảng đá mà Người không thể nâng được là một vật thể bất
khả, không tồn tại.
Aquinas thì cố chấp cho là Chúa có thể làm bất cứ điều gì
nhưng vẫn phải tuân thủ logic, còn những gì không thể, phi logic, như tạo ra tảng
đá mà Chúa không nâng được là không thể nào. Aquinas có thể trả lời “Không” cho
sự tồn tại tảng đá bất khả nhưng không ảnh hưởng gì đến toàn năng của Chúa.
Chúng ta vẫn không ( có thể là không bao giờ ) : a- chứng
minh .. b- phủ nhận sự tồn tại của Chúa Trời.
Có người hỏi tôi thế Trung là a hay b.
Tôi thích câu thơ của nữ Thi Sỹ Wisla Szimborska
" Với lòng tin ta sống dễ dàng hơn và ra đi cũng nhẹ
nhàng hơn "
**CÔNG THỨC VMT **
Lời Dẫn với 3 gạch đầu dòng
- Thi Nhân Trần Sỹ Kháng cách đây 2 năm đã kêu tôi vứt quách
những cái mẹt hàng xén Tầm Phào trên tường nhà tôi như " 3 gạch đầu dòng
trước khi đi ngủ " hay " ABC Morning Cafe ". Ngài có lý vì đọc
xong cái đầu nhiều anh lại thêm mất ngủ, cứ lục xục, mộng du. Cái sau thì quá tệ,
Ngài chẳng muốn nói, tự hiểu. Không Hiểu được thì tìm cách mà Ngộ cũng xong.
Vì thế năm mới tôi quyết định thay cái đầu bằng " Thế
Giới Với Những Công Thức 3 Chữ Cái "
- Tầu nó có Tam Tự Kinh, Tây nó có Un Deux Trois, Ta có Oẳn
Tù Tì hay Oẳn Tòa Roằn gì đó. Chỉ 3 thôi, nói đến cái thứ 4 hay 5 là đã : a- Làm
khó nhau..b- Dối nhau... c- Dọa nhau rồi "
- Công thức đầu tiên của năm mới sẽ là về SP - SỐ PHẬN Con
Người và không dành cho ai lẩy Kiều đâu. Cái này không dính dáng gì đến cô Kỹ Nữ
lầu xanh ấy cả.
Do là Tết năm nay nhận được những lời chúc chân thành. Đó là
điều quý nhất. Trung Tran xin cảm ơn chân thành những người bạn trên FB đó.
Có nhiều lời chúc về Sức Khỏe. Thực ra 4 điều " Sinh
Lão Bệnh Tử " là điều không ai phản bác cả. Ai cũng thế cả thôi. Có điều
cách nhìn của mỗi người khác nhau.
Nhưng " Số Phận - SP " của con người thì không ai
giống ai cả. Và 3 điều " VMT- Vận Mệnh Tu " cũng vậy.
Công Thức cho nhiều người Tây Âu là " SP = Sự Tình cờ +
Ý Thức "
Á Đông thì cho nhiều người Công Thức sẽ là " SP = VMT
" .
Thôi, không bàn đến Tây. Nếu muốn biết thêm cái Công Thức
Tây thì có thể đọc tiêu thuyết " Hãy Cứu Em " của Guillaume Musso là
đủ. Ta bàn về cái Cái Công Thức của Á Đông ta
- V-VẬN là cái bên ngoài bao trùm ta, không cưỡng được. Lần
sinh nhật lần 70, Nghệ Sỹ Soviet Plutrev có nói ông được coi là Người Hạnh
Phúc, luôn đầy đủ và được mọi người quý mến. Ông lại nói là đau khổ vì là người
Hạnh Phúc trong một dân tộc bất hạnh. Nhà thơ Evtushenko cũng nhiều lần áy náy
như vậy.
Và cái VẬN của dân tộc Do Thái, Syria rồi của bà con miền
Trung Vũng Áng...
- M-MỆNH là cái trời cho mà " Thiên cơ lại không lộ
". Cũng là Khoảng Trống cho Văn Hóa Phương Đông với Dịch Lý, Phong Thủy và
các hình thức khác như Thờ Mẫu mà Unesco vừa công nhận. Chẳng biết thế nào.
Khoảng Trống đó dành cho Lòng Tin. Các phương pháp luận khoa
học và phép thống kê không có chỗ.
- Còn mỗi T-TU là của Ta để thay đổi ít nhiều Số Phận một phần
nào, để " Sống Dễ dàng hơn và ra đi cũng Nhẹ nhàng hơn " như câu thơ
của Nữ Thi sỹ Szimborka viết ấy.
Tu thế nào. Sách nhiều quá, Thầy nhiều quá, Chùa, Nhà Thờ
... và quan trọng hơn là Kinh, Lời nhiều quá.
Chỉ một câu thôi cho dễ, cho mình thôi. Nhiều môn phái dẫn đến
chữ NHẪN ( Sáng mồng Một ở hồ người tập PLC đã ngồi tu từ 5h sáng ). Đạo Gia
thì đến chữ HÒA.
Tôi nghĩ đến Thượng Đế và Phật Tổ. Bỗng tôi nhớ đến lời CHỊ
dặn " Buông Bỏ và Không Chấp ". TU để có được điều đó.
Dễ nhất là Tu Thân, rồi Tâm sau.
Và với Tu Thân tôi rất thích bài tập đầu " Phật Triển
Thiên Thủ Pháp " trong PLC :
a- Từ từ duỗi rồi căng hết Mình,
b- Buông bỏ và Không Chấp,
c- Từ từ chùng lại thế ban đầu.
Cái này giống như đứa trẻ hay con mèo, con chó nó gồng căng
lên rôi buông. Mọi cục tắc trong người sẽ xả ra
Và ta lại thấy " Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ
" như trong câu thơ chị Xuân Quỳnh trong bài thơ " Hoa Cỏ May "
xưa
**Thơ Trần Sỹ Kháng**
Có người ( bạn học cũ )
hỏi tôi sao lại gọi thơ Kháng là Hồ Đồ.
Tôi lúng túng. Có lẽ là vì nó khác với những thơ ca mà ta
hay đọc kể cả Tân Nghệ Thuật của Dang Than.
Nó là một rung động đặc biệt và dành cho những người đọc
cũng Hồ Đồ, cũng rung động với tần số đó. Thi Nhân thực ra mới làm xong một nửa.
Nửa kia còn là của người đọc.
Và Hồ Đồ luôn đi kèm với Ha-HA-Ha
- Và âm thanh đó cũng như thơ này như là ở một cõi khác. Nếu
để tìm một từ để nói về Thơ của TSK thì có lẽ nên tìm từ Nhà Phật. Trong Nhà
Phật có những khái niệm như: KHÔNG THAY ĐỔI, TÙY DUYÊN MÀ ĐẾN. Thi CA
HỒ ĐỒ đã xuất thế, nhưng lại ở ngoài Tam Giới nên không trong vòng
KHỞI TRỤ HOẠI DIỆT, và TÙY DUYÊN NGƯỜI ĐỌC mà hiểu được đến đâu
thì hiểu. Bởi vì THI CA HỒ ĐÔ (TCHĐ)̀ LÀ MỘTHI CA HUYỀN GIỚI (TCHG)
riêng. HUYỀN là tùy vào TÂM THẾ NGƯỜI ĐỌC mà có sự nhận biết và
cảm thụ khác nhau. Ngay trong bài thơ THAY LỜI NÓI ĐẦU đã thể hiện
điều đó.
-Trong TCHG Hồ ĐỒ Thi Nhân (HĐTH) tự tách mình ra
thành ba Chủ Thể đó là HỒN, XÁC VÀ BẢN THÂN THI NHÂN. HĐTN đứng
ngoài cuộc để xem HỒN VÀ XÁC của mình khi MỸ TỬU (MT) như thế nào.
Khi HỒN và XÁC nhìn vào LY XANH thì thấy một HUYỀN
GIỚI THI CA khác. Trong HGTC Chủ Nhân của mình là HĐTN đang ngồi trên
mây ở cuối chân trời và đang khóc. HĐTN khóc vì thấy HẠ GIỚI CHÚNG
SÍNH (HGCS ) đang quằn quại trong Hạ Giới vì NGHIỆP TRỌNG, TÂM THÔ, MA
CHƯỚNG QUẤY NHIỄU VÀ NGŨ UẨN HẫY HỪNG (Kinh Phật dạy về chúng sinh
THỜI MẠT PHÁP).
Và HỒN còn thấy một MỸ NHÂN đang cô độc GIANG hồ bôn
tẩu trong TG để tìm chủ nhân của mình là HĐTN.
THỂ XÁC nói đây là Mỹ nhân đã đầu thai nhiều kiếp
vào một Vương Quốc nên được VĂN HÓA BẢN ĐỊA tạo nên một THIÊN GIỚI
HƯƠNG (Rượu này ủ mấy triệu năm chưa đủ/ rồi chứng lên bằng công nghệ
cổ xưa)' vì thế MN này vẫn hay hờn dổi, bất thường tính khí. Nó là
một sản phẩm của CÔNG NGHỆ CỔ. Thời nay dùng Công Nghệ đột biến gel
chắc chắn sẽ khá hơn.
HỒN của HĐTN thân rằng MN là CỐT HỒN CỦA MỘT VĂN
HÓA BẢN ĐỊA. Trái tim nàng đã băng kết từ nhiều triệu năm do không ai
biết mở ngoài HĐTN. Vì nàng là một MỸ NHÂN trong VƯƠNG PHỦ của Ngài
HĐTN. Chính vì thế mà MN này phải mang cả ĐỊNH MỆNH AÓ để xuôi Hạ
Giới đi tìm VƯƠNG GIA của mình là HĐTN. ĐỊNH MỆNH AÓ là chiếc áo
nàng thường mặc mỗi lần dâng tửu ngâm vịnh bên gối của Chủ nhân minh
là HĐTN trong TCHG.
MỸ NHÂN VÀ TIẾNG THỞ DÀI THI CA là một ĐỈNH GIỚI
HƯƠNG TÌNH như Nhà Thơ Vũ Xuân Hoát đã có lời trong tác phẩm của
HĐTN.
** ƯỚC MƠ MỸ_NGA VÀ SỰ HỤT HẪNG **
Có 2 ƯỚC MƠ : Ước Mơ Nước Nga ( đã đi vào quá khứ ) và Ước
Mơ MỸ - American Dream ( Hình như cũng đang đi vào quá khứ ). Vì đâu đến nỗi
này, Nhân Loại ??? Thử tìm ra 3 lý do.
- Theo cái gọi là Văn Hóa Bản Địa của HĐTN có trong Siêu Phẩm
" Mỹ Nhân Và Tiếng Thở Dài Thi Ca " đang làm hoang mang những cái đầu
Thơ Việt thì tôi nghĩ Ước Mơ cũng là một dạng Nằm Mơ. Nó mang tính Bản Địa và nếu
nghe THi NHân giảng giải thêm thì ta càng rối. Tóm lại nó là của riêng, không
thể vay mượn được. Nếu cứ vay mượn thì sẽ chỉ méo mó. Con người cũng vậy mà quốc
gia cũng vậy.
- Và Cảnh giác với những cái Mỹ Từ đang tràn ngập đánh vào Cảm
xúc con người. Ước Mơ không thể cho, biếu, xuất cảng.
Ước Mơ Mỹ là của nước Mỹ, nó chỉ là Tấm Gương viết Hoa và để
Xa, nước Mỹ chỉ là hàng mẫu bày trong tủ kính để chúng ta tham khảo, học tập Ý
Chí còn ta phải tự làm Ước Mơ của ta.
Cái gọi là Chia sẻ Ước Mơ, cái gọi là Trách Nhiệm hay Sứ Mạng
lo cho toàn Thề Giới, Giải Phóng loài người của Nga, Mỹ làm loạn TG, loài người.
Hãy lo cho mình, ích kỷ cũng được nhưng không giả dối.
- Và hãy trở về với Phật Giáo Nguyên Thủy, Tiểu Thừa. Hãy tự
giác ngộ, hãy tự học bình an, hãy soi đúng cái từ BẢN ĐỊA mà HĐTN viết, không bấu
víu ở bên ngoài, không thêu dệt hỏng hết.
Hãy cho mình thật tốt, là tấm gương thôi, không rao giảng
phí công. Ai Noi Theo được để Tự Mình thì tốt. Trong kinh điển Pali, Đức Phật
tuy trải qua 45 năm đi giảng dạy (có tài liệu nói là 49 năm), ông tuyên bố chưa
từng nói lời nào.
Loài người trong Thế Giới Phẳng nhờ Công Nghê đang như những
chiến thuyền Tào Tháo xích với nhau. Trận Xích Bích bắt đầu, lửa cháy. Có kịp
tháo các dây xích ra không để khỏi lây lan, chết cả lũ.
Cũng không cần đọc Tam Quốc để hiểu điều đó. Chỉ cần bớt Mỹ
Từ đi thôi, bớt thơ đi. Chắc Trump không đọc thơ, không LÚ như Obama
**TRẦN SỸ KHÁNG**
- Tôi học cùng khoa Vật Lý Kỹ Thuật ở ĐHBK Kharkov Liên Xô
cũ với Trần Sỹ Kháng. Cái món Vật Lý này thực ra là một thứ Đáng Ngờ. Thơ cũng
vậy. Ngài Bohr ( tôi nhớ mang máng là ông này nói, cũng có thể là Louis de
Broglie nói, nhưng không quan trọng, một người Vĩ đại nói thôi ), ông nói là
khi một nghiên cứu trong lĩnh vực Vật Lý mà thấy chưa có giá trị nghĩa là
nó..." Chưa Đủ Điên "
Vì thế thói quen các nhà Vật Lý trong đánh giá cao sản phẩm
Thơ cũng là nó " Đủ Điên " chưa hay nói cách khác là " Không Tầm
Phào ". Kháng thì thay từ nôm ĐIÊN bằng từ TÂM THẦN cho có vẻ khoa học chữ
nghĩa hơn. Cũng là dấu hiệu đầu tiên của bệnh TT ( Trí Thức hay Tâm Thần ).
Cái khác của Kháng là người Điên thì luôn coi là mình Tỉnh.
Nhà Thơ Điên cũng vậy, nhà Vật Lý lại càng vậy, cãi lấy được. Nhưng vừa là nhà
Vật Lý lại là nhà Thơ Điên thì hết cãi. Gặp nhau Kháng tự nhận là thơ Kháng ở
trạng thái Tâm Thần.
- Hơn 10 năm trước sau khi tôi trở về Việt Nam gặp lại Kháng
ở nhà Dụng cùng lũ bạn học. Kháng đưa tôi cái Card Visit để tiện liên lạc. Trời
ạ, chi chít chức danh : TS Vật lý, Nhà Thơ Hội viên HNV Việt Nam, ĐT,..., Không
Đảng phái.
Chết thật, Triết Học, một lĩnh vực bắt đầu từ câu Why, một
thứ xa lạ với người Việt ( quen nghĩ vì mọi người nghĩ thế ). Ông bạn Trần Sỹ
Kháng nói là đến với Triết học cần bước qua Vật Lý. Nói thế nào chứ, mấy ông
này cần gì đến Vật lý đâu. Vật lý là những KHẢ NĂNG, con ông Này là KHẲNG ĐỊNH.
Khẳng định là mình đúng nghĩa là người khác sai
Kháng cũng phải giải thích thêm ĐT là Đại Tá. Ấy là đối với
tôi chứ với chị em sợ rằng lại lờ đi, biết đâu họ tưởng Độc Thân.
Kháng còn tặng tôi tập thơ mới in " Ly rượu xanh
". Tôi cầm về nhưng không đọc, quen xem TV, nghe hát nhiều hơn. Cũng như mọi
người thôi, bây giờ xu thế là " Nghe Nhìn " sao thấy xuôi tai, bắt mắt
rồi LIKE chứ ngại đọc, ngại nghĩ.
Thế rồi một hôm dọn nhà tôi tình cờ rờ đúng tập thơ, lại
đúng trang, đúng một bài, đọc xong lặng đi. Tôi chợt nhớ tới câu nói của
Baudelaire :" Nghệ thuật khi đến một ngưỡng nào thì nó lạ lắm, có một cái
rùng mình - Un coup de Frisson ". Tôi đọc một vèo lướt hết tập thơ rồi gọi
điện cho Kháng nói Kháng có một bài thơ, bài " Tràng An này ". Kháng
có vẻ tự ái, cả tập mấy chục bài chứ. Thua.
- Có bao nhiêu người làm thơ thì có bấy nhiêu định nghĩa về
thơ. Thơ để có giải, để khen hay, để cười vui, để bình giảng, để phổ nhạc hát
KaraOke thì nhiều lắm. Thơ để cho ai đó một cái Frisson ( rùng mình, lặng đi )
có đâu. Kháng có rồi, còn tự ái gì. Tham.
**ĐÔNG -TÂY**
- Hôm nọ ngồi nghe Thi sỹ Trần Sỹ Kháng giảng giải về
" Văn hóa bản địa ", lại nhớ đến Triết gia Paul Nguyễn Hoàng
Đức ở thái cực bên kia. Thực ra hai nhà văn chương, triết lý này không
hề mâu thuẫn nhau mà là bổ xung cho nhau trong cái thế giới muôn hình
này. Giá như có Bích thì mọi việc sẽ sáng lên ngay. Dù sao gần với
Bích một đoạn tôi cũng học được chút về cách nhìn của Bích. Thử
lùi xa và bắt chước Bích xem.
-Cách nhìn của Kháng, kể cả ngôn từ dùng ( mà ngôn
ngữ là hình thức của Tư Duy ) có được trên nền " Văn hóa bản
địa " và Triết lý Phật giáo. Mỗi con người là một vũ trụ, một
hệ quy chiếu riêng, Tâm vũ trụ trong mỗi người, từ đó có trước sau,
trái phải 4 phương. Nghe Kháng nói nữa tôi cũng chỉ hiểu đến thế. Cho
là nó như thế thì nó như thế. Được quyền cho. Thấy được thì nhận
không mất gì. Có kiểm chứng đâu. Được cái là cách đó nó bao dung nên
không gây nhưng tranh luận gay gắt và cũng rất khó tranh luận dựa trên
những ngôn từ Hán Việt. Tóm lại là với Thi sỹ Kháng ta đang ở "
Hệ Quy chiếu địa phương ".
Cách nhìn của Triết gia Đức là dựa trên Triết lý
phương Tây. Có một " Hệ quy chiếu chung " để xếp mọi thứ
vào. Khoa học phương Tây bắt đầu từ phép đo và so sánh. So sánh đàn
bầu với Piano. Đàn bầu thua. Thua theo nghĩa WTO.
Một con chim để sống tim thức ăn, để tồn tại luôn
phải tự mình so với mình thời điểm trước ( Kháng ) và so với các
con khác trong đàn ( Đức ). Đó là " Giải thuật bầy đàn "
được ứng dụng gần đây trong Khoa học. Con người sáng tác, suy đoán ra
nhiều thứ kể cả Tình Yêu, Khoa Học, Thi Ca... và cả Thượng đế. Nhưng
tôi tin rằng nếu có lên gặp Ngài thật thì Ngài sẽ nói " Hãy
nhìn Tự nhiên, nhìn những sinh vật, những đàn chim, đàn kiến ấy. Học
chúng cách sống, cần cả hai : Bản địa và Tổng thể ".
- Kể ra hôm nào được ngồi cùng một lúc có cả Thi
sỹ và Triết gia thì hay quá. Nhưng không ở Hà Nội, lên Soc Sơn thăm
trang trại Bích, cái gì nghe không hiểu hỏi Bích luôn, đỡ nghĩ.
**BÁNH KHÚC**
- Chẳng nhớ rõ lý do sao mà hôm ấy tôi đi sớm thế lên mạn bờ
Hồ. Lúc qua Nguyễn Công Trứ thấy có bánh khúc cô Lan. Thế là xuống mua.
- Một cụ ông mua một gói và hỏi tôi đi xe đến Hòa Mã gần đấy.
Cụ thấy tôi nghĩ là chạy xe ôm. Tôi bào không xa, tiện đường lên tôi đưa đi.
Tôi thả cụ xuống một nhà cũ có cổng và chờ xem cụ có đi tiếp
không. Cụ bấm chuông và một cụ bà lọm khọm đi ra. Cụ ông đưa cho cụ bà gói nhỏ
và nói " bánh khúc cô Lan mà mình thích đấy "
- Tôi tiện chở cụ lên bờ hồ và được nghe cụ ông tâm sự. Hóa
ra xưa, lâu lắm rồi, hồi trẻ họ nhảy Tango, Valse với nhau, ở sàn phố Hàng Buồm
ấy. Nhảy tối về hay ăn quà phố, cụ bà thích Lục Tào Xá và Trôi Tàu. Có hôm đi
nhảy sáng thì cụ bà lại đòi bánh khúc cụ ông.
Bỗng thấy bồn chồn, ai nhắc vậy
Không phải nhắc tôi đâu, có ai đó nhắc thơ
Năm mới rồi, thơ vẫn vậy, rất xưa
Vẫn êm đềm Hà Nội tết, người thưa.
**VALENTINE**
- Khi Cảm Xúc dâng trào như cái ngày lễ Valentine này vậy,
nhiều người say kể cả uống rượu hay không uống rượu. Trái tim mách bảo, cái đầu
nóng, đèn đỏ ở Ngã tư cũng không dừng, mọi thứ như không quan trọng. Sống không
Cảm Xúc là chết cho rồi và TAI NẠN GIAO THÔNG. Khiếp.
Vì thế mà tránh ra đường ngày này. Ở nhà dọn dẹp rồi đọc tiếp
Cỏ Long, xem TV cho lành. Sực nhờ là ngày mai có giờ học, phải xem lại bài tập.
- Số người Việt Cảm Xúc ngày càng nhiều lên, do Thơ, do Ca
nhạc, do TV xui, do trào lưu bán hàng Đa cấp, do các ngày lễ Ta Cùng Tây ngày
càng đẻ ra nhiều, do Rượu, do FB, do Tham nhũng. Khi gặp họ ( tránh được thì tốt
) nên mời họ uống cốc nước cho đầu lạnh đi còn bản thân Trí Tuệ thì không lây,
phải tự thắp sáng. Cảm Xúc thì rất dễ lây lan núp dưới một từ rất Cảm xúc là
Chia Sẻ thì mình cũng phải nhắm mắt hít thật sâu, đều chậm nhẹ...Nam Mô.
- Thực ra Cảm Xúc là không tệ lắm nếu nó không lây nhiễm,
chia sẻ. Nhưng bản thân nó luôn có nhu cầu như cơn Nghiện ấy, phải trút vào đâu
cho nhẹ. Đối phó với nó có nhiều cách. Bên Nhật một số Cty có phòng giải toả Cảm
Xúc với hình nộm cao su của ông chủ và cái gậy. Người làm thuê vào đấy khoá chặt
phòng và đánh đạp chửi bới ông chủ cho hả. Xong rồi đi ra gặp ông chủ lại thấy
bình thường Chủ Tớ . Thiền Động của Osho cũng giúp ích giải toả Cảm Xúc.
Phải mất một năm tôi mới hiểu Paul Nguyen Hoang Duc. Cảm xúc
thì sớm muộn cũng chết như Romeo và Juliette thôi. Cũng chẳng cần ai giết. Tự
mình giết mình. Tự tử như hai đứa trẻ thành Venise rồi để họ làm phim, viết bài
hát, làm tấm gương chết vì tinh tự tử theo hay thách đấu súng như Puskin.
Tất nhiên Paul Nguyen Hoang Duc cũng hiểu rằng nói với những
người Cảm Xúc là một việc vô ích. Họ đang say, đang lâng lâng, đang yêu, đang
LÚ. Bi kịch.
- Tất nhiên khi Cảm Xúc thì Tiền là cái Đinh. Những ai đã học
ở Havard thì hiểu điều đó.
**THƠ TÌNH YÊU**
- Có lẽ tiếng nói đầu tiên của Con Người Tiền Sử là TIẾNG GỌI.
Thường đó là nhưng nguyên âm OA, UY hay YE, YA.
- GỌI gì ??? GỌI ai ??? Làm sao biết được. Người Tiền Sử chết
hết từ lâu.
- Vì họ không còn nữa, không kiểm chứng được nên nói thế nào
cũng chịu. Giống như ta nói về Chúa Trời, về Phật Thánh ấy. Riêng cái kỹ năng
này thì các nhà Thơ là nhất. Rồi mấy anh gọi là nhà Thơ lại gốc KH thì lại bảo
chắc chắn đó là EO rồi dựa vào một loạt Luận Cứ KH chẳng ai hiểu để giải mã ra
là EM ƠI. Chưa hết, mấy anh phê bình Văn Học không biết có phải gốc xứ Phuống
Thanh Chương không lại nói là đó là câu thơ đầu tiên của loài người. Nghe mà giật
cả mình.
Người ta nói rằng " Nhà Văn nói láo, Nhà Báo nói hay
" thì Nhà Thơ nói những gì không kiểm chứng, tốt nhất là ở đâu đó không đến
được, ở giới nọ giới kia kiếp nào đó thôi.
** PHẬT GIÁO VÀ VẬT LÝ**
- Hay quên Gốc đó là thói quen đáng yêu của loài người. Hay
thêu dệt những gì không kiểm chứng đó là thói quen còn đáng yêu hơn. Và thêu dệt
để đánh vào nỗi sợ hãi đó là thói quen quá tệ của nhiều người.
Đức Phật cho ta tấm gương TỰ GIÁC NGỘ, TỰ THẮP SÁNG MÌNH
THÔI để cho TÂM AN LÀNH. Làm sao có TẤM GƯƠNG đó được. Cũng như Tình Yêu ấy,
trong ta có rồi, Phật trưởng thành từ chính trong ta. Sao có thể cấy ghép hay
xin xỏ được.
- QUAY ĐẦU LÀ BỜ, anh bạn học cùng Khoa Vật lý Kharkov với
Trung Tran ( tôi ), Cao Thanh Lịch, Đỗ Đình Khang và Trần Sỹ Kháng viết về Phật
Giáo lại nhắc tới Einstein rồi.
- Anh viết : " bạn thích vật lý học và bạn mua về nhà
tượng ông Newton hay ông Einstein và hàng ngày đứng nghiêm trang trước tượng của
các ông để động viên mình cố gắng học tập thôi. Nghiêm trang cung kính để tự động
viên mình chứ không phải xin xỏ, mà có xin các ông ấy cũng chẳng làm bạn giỏi vật
lý được..
**THƠ HUYỀN GIỚI CỨU RỖI THẾ GIỚI CHÚNG TA.**
“Giữa những gì tôi thấy và nói, giữa những gì tôi nói và im,
giữa những gì tôi im và mơ, giữa những gì tôi mơ và quên, là thơ. Thơ len vào
giữa có và không; thơ nói những gì tôi im, thơ im những gì tôi nói, thơ mơ những
gì tôi quên” - Octavio Paz
“Không nghi ngờ gì nữa, có bao nhiêu bài thơ thì có từng ấy
định nghĩa, thậm chí còn nhiều hơn nữa bởi vì các Giáo sư và Nhà phê bình thơ
và những Người làm thơ còn đông hơn các Nhà thơ” - Laưrence Ferlinghett
" Văn xuôi lôi cuốn người như dòng nước, đưa ta đi lần
lượt, từ điểm này đến điểm khác. Thơ, trái lại, chỉ chọn một ít điểm chính, bấm
vào những điểm ấy thì tất cả động lên theo”- Nguyễn Đình Thi
**CÓ Ở ĐÓ MỚI BIẾT**
Mấy thằng học cùng ở
Kharkov xưa cứ gặp nhau là nói chuyện về Ucraia. Điên thật. Tại sao Ucraina lại
ghét Nga đến thế. Cũng giống Ba Lan. Họ muốn đoạn tuyệt với quá khứ, một lần và
mãi mãi. Khó lắm. Cái quá khứ kéo dài hơn 70 năm. Vèo cái dứt ra dễ thế sao. Thử
nhớ lại xem.
-Giá cả in ngay vào hàng hoá. Người bán hàng ngại bán hàng
vì sợ hết. Khắp nơi là xếp hàng vì thế mà nhiều người mang theo sách, truyện,
báo tranh thủ đọc, học trong lúc chờ cho đỡ sốt ruột. Mãi rồi thành quen, mọi
người cứ ì ra. Cả một dân tộc trở nên trì trệ. Chỉ có đi thì nhanh, cứ như ma
đuổi làm mình cũng bị lây, về VN vẫn đi nhanh, không xửa được.
-Say rượu được Gorki kể khá rõ trong truyện " Người Mẹ
" cho thời Nga Hoàng thì thời Sô viết cũng thế, thấy say rượu khắp nơi
trong nhà máy, trong trường học và ngoài đường. Sau những ngày lễ ô tô Cảnh sát
lại đi hót các cậu say khướt nằm lăn vỉa hè, dưới gốc cây, trên tuyết. Họ say để
không nghĩ đến ngày mai của họ ra sao.
**THĂM BÍCH VỚI ĐỨC**
- Đúng là Tây thật. Hẹn 7h30 đến đón mình mà 7h15 Đức đã gọi
điện thoại nhắc xuống đi, xe đang chờ dưới. Cũng còn 2 FB Friends nữa cũng rủ
nhau đi thăm Cư sỹ này. Cũng toàn là những FB Ngưỡng mộ viên của Ông Hoàng Trường
ca Việt. Đường vắng xe đi lên hướng Phúc yên. Bích giữ liên lạc với chúng tôi qua
điện thoại và ra tận đường Quốc lộ đón. 6 năm rồi mới gặp nhau. Già đi nhiều.
Chỉ cái nhìn và nụ cười vẫn thế.
- Triết gia và Cư sỹ trao đổi vài chiêu. Tôi nghe lõm bõm
rôi không tham gia nữa. Cả hai đều giống nhau " cho Văn là Người ".
Tác phẩm đi liền với tác giả. Chắc họ đúng, có lý. Mà như thế có ích hơn, con
người còn biết phải làm gì chứ. Cứ lao động nghiêm túc nhiệt tình là sẽ có những
sản phẩm tinh thần ra hồn. Bích còn nói là một tác phẩm cần thiết 2 điều: Ai đọc
cũng hiểu và sau đó là phải có triết lý nữa. Thảo nào mình sợ văn thơ từ thời
phổ thông. Bich lấy ví dụ câu thơ của Hàn Mặc Tử " Sao anh không về thăm
thôn Vĩ...". Tôi ngơ ngác. Thơ ở đâu nhỉ. Những cũng bất ngờ, Thi sỹ Nguyễn
Hoàng Đức cũng cùng suy nghĩ như tôi. Tôi ngại nói vì sợ xúc phạm đến thần tượng
của Thi ca Việt, nhưng nếu về Hà Nội tôi nói với Lân là " Sao Lân không về
thăm anh Bich " thì chắc nhà toán học này sẽ đưa ra một đống khả năng để
trả lời. Nói chung cũng như tôi " Khả năng thưởng thức Thơ Việt của mấy
nhà khoa học tự nhiên bằng không ". Chán quá. Cũng may là sau hai người
chuyển sang các đề tài về Tâm linh, Triết học và gái. Không thấy nhắc đến cái
ông họ Hàn làm thơ nữa. Hồi xưa học phổ thông cô Văn cũng giảng về " Thơ
Trăng " của ông. Đêm ngủ toàn ác mộng. Trăng của tôi khác mà, cũng cô đơn
nhưng hiền dịu và trong lắm.
Hai cô nàng rủ nhau đi chợ. Tôi ngắm sân, ngắm cơ ngơi. Có lẽ
cái tôi thích nhất là cái cheminee' với cục than to tướng. Chắc để làm cảnh vì
bếp giống như Hà Nội. Tí lại ăn lẩu. Tôi thèm nhớ cái bếp rạ xưa nhà quê để nướng
sắn, nướng khoai, lau vết nhọ cho nhau. Rời khỏi HN mà không trốn được HN, FB
và cả lẩu nữa.
- Lúc về tôi bảo người phụ nữ hàng xóm sang giúp việc bếp nước
và đỡ đần, chăm lo cho Bích nhặt gói cho tôi một túi đầy rau sạch để về HN gọi
là " Lập những chiến công lớn chuộc những khiếm khuyết nhỏ "
** HỌC BƠI 15 phút**
Để làm một việc cho dễ cần 3 yếu tố : a- Phương
pháp...b-Phương tiện ...c-Kỹ năng mà thực chất là thói quen được lặp đi lặp lại.
Cứ nhớ tới bạn học đi xe đạp hay xe máy thế nào thì sẽ dễ hiểu
- a- Phương pháp
Đấu tiên là hít thật nhiều hơi co người thăng bằng nổi thăng
bằng càng lâu càng tốt và không sợ. Mọi cách giáo dục của Việt Nam đều đánh vào
nỗi sợ hãi bất an bằng cách phá vỡ các bản năng trời cho vốn có của con người, ở
đây đó là SỢ NỔI như tư thế trong bụng mẹ.
Nổi xong rồi thì lao tay lên phía trước căng duỗi toàn thân
( chân sẽ tự động duỗi ra theo bản năng ). Điều này thì các thày dạy bơi ghét lắm.
Hoj sẽ dậy cho tay làm thì chân không và ngược lại rồi mới Connection như trong
MT ấy. Con người bị phá mất tính đồng bộ bản năng từ đầu nhờ công các thầy
- b- Phương tiện
Chọn bể bơi sâu 1m thôi cho đỡ sợ và đứng cách bờ 1, rồi tập
lao vào bờ
- c- Kỹ năng
Mỗi lần lao se trôi dài hơn. 3 lần lao sau nữa tiếng sẽ đi
được 2 m. Lặp lại sau 1 tiếng chắc sẽ được 6 m
Cứ nhịn thở lâu. Khi nào bơi được 10 m tự nhiên sẽ thở được.
CHÚ Ý : Phải tự tin và tránh các ông thầy. Các thầy sẽ đến dạy
mình động tác cho ... Đúng. Các thầy không tiếc thời giờ, càng học lâu càng...Tốt
mà. Có thể khi nào bơi được 10 m đã thì đến học thầy cũng không muộn. Thời giờ
là vàng bạc, còn bao nhiêu việc phải làm chứ đâu như các thầy.
** THẾ THÔI **
- Lên chơi nhà Bích mọi người đi cùng hóng thơ Đức, thơ Bích
nhưng đều tưng hửng. Không có ai đọc thơ cho ai cả. Triết gia Thi sỹ không đọc
trường ca có lẽ vì một lý do hỏi ra là chủ nhà không làm thơ bao giờ, và hơn nữa
có đọc sẽ rất vô duyên, Trường ca của Đức thì không hợp cảnh nhà quê, nó phải
dành cho Salon, có nến thắp, có tiếng Piano đệm theo, có rượu vang và người đẹp,
lại phảng phất mùi nước hoa Chanel chứ. Ôi giời, tôi lại quá viển vông rồi. Trở
lại với cái máng lợn, với cái lý do đầu thôi.
Sao một thày giáo dạy văn ĐH tầm cỡ ấy lại không làm thơ nhỉ.
Đâu chỉ Bích. Một ông bạn tôi nữa, cư sỹ Tạ Hùng ở NĐ cũng không làm thơ bao giờ.
Vì sao nhỉ. Không phải họ không có cảm xúc vì nếu cảm xúc mà ra thơ thì hai
quái nhân này ra nhiều nhất. Lại càng không phải họ không có trí tuệ thơ mà là
ngược lại. Họ cũng giống như Hoài Thanh ấy, không làm được thơ nữa vì họ phê
bình thơ nhiều quá, biết thơ Tây, Ta, Tàu nhiều quá. Hai nhà Hàn lâm Bách khoa
toàn thư, hai chàng " Biết tuốt ", hai Kỳ nhân trên thông thiên văn
dưới tường địa lý và cũng là hai người thày thơ văn của tôi. Tôi biết đôi chút
đến bài thơ nọ bài thơ kia, nhà thơ nọ nhà thơ kia cũng nhờ hai người bạn đó.
-Chỉ có một lời giải thích. Đó là " Khoảng trống "
cho thơ trong họ không còn nữa. Lần cuối về NĐ gặp Tạ Hùng, tôi có đọc cho Hùng
nghe mấy câu thơ tâm đắc là lạ vừa lạc vào đầu, thế là Hùng đã nói luôn nó là của
Verlaine. Thảo nào khi thấy tôi làm thơ em đã khuyên:
" Anh ơi thơ có từ lâu
Người ta làm hết còn đâu anh làm ".
Kệ. Người ta là chuyện người ta. Không có người ta trong
tôi. Chỉ có những khoảng trống trong tôi, và đôi thi thơ nó rơi vào. Cũng có thể
là cái ông Verlaine từ cõi nào đánh rơi thơ ông vào tôi chứ không phải mình cố
ý. Đạo văn là ăn trộm. Tôi thích ăn vụng đôi khi, ngon, nhưng ăn trộm thì xấu hổ
lắm. Mới đây tạp chí nước ngoài " Mechanica " phản biện không chấp nhận
đăng một nghiên cứu của tôi vì nó nhiều chỗ giống một bài đã đăng rồi ở VN. Lại
là bài của tôi. Tôi không chú ý, quên rồi vì cứ nghĩ đăng ở VN thì Tây nó không
tính. Ai ngờ thế giới phẳng rồi. Đành phải sửa lại đôi chỗ và bổ xung gửi lại.
-Còn Bích xưa có kể cho tôi về thơ Tây Âu, không nhiều để lấp
khoảng trống trong tôi nhưng cũng đủ để để lại ảnh hưởng trong nó
" Khi Mallarmé nói về một vật nào đó rằng nó “thuần
túy” (pure) là ông nghĩ tới sự “thuần khiết” (pureté) của nó với tư cách là bản
chất, điều này nghĩa là không có cái gì từ ngoài làm vẩn đục được nó” (Hugo
Friedrich)
“Tất cả những đặc điểm khác của thơ hiện đại đều được quy tụ
lại trong quan niệm này mà Mallarmé đã dùng và truyền lại cho hậu thế: bỏ qua
kinh nghiệm thường ngày, những nội dung giáo huấn hay thực dụng, những chân lý
thực tế, những tình cảm mỗi người thường có, những say sưa của con tim. Việc từ
bỏ tất cả những yếu tố này cho phép thơ tha hồ thi thố sức mạnh ngôn từ ma thuật
của mình.” (Hugo Freidrich).
Cứ phải điếc không sợ súng may mới làm được gì đó. Làm thơ
đâu phải là cảm xúc như mấy ai hay nói, cũng không hẳn mơ mộng. Đúng rồi, làm
thơ là phải " Ngây thơ " đã, nghĩ rằng thơ mình là Nhất... cho mình,
chỉ cho riêng Mình nhé, trong thế giới của Mình. Thế thôi. Càng ít người hiểu
càng hay vì thơ sẽ không bị Loãng
**NHỮNG TRIẾT LÝ NỬA VỜI **
-Có lẽ không đâu lắm triết lý như ở FB VN. Người ta khi chán
nó thì mượn câu của Goether " Mọi triết lý đều là mầu xám chỉ có cây đời mới
mãi xanh tươi " mà không biết là ông này là vua triết lý, triết lý để phục
vụ vương triều Weimar. Ông ta có lý do của ông. Vương triều suy đồi. Vậy người
tốt phải tìm cách vào đó phục vụ để pha loãng cái xấu đi chứ người tốt lại bộc
lộ thái độ khinh bỉ rồi bỏ đi như cái ông Bethoven ở đó, Văn Thiên Tường ở Tàu
hay Nguyễn Trãi ở ta thì mật độ xấu bộ máy lãnh đạo càng tăng, chết đất nước.
Lenin thì nói " Mọi sự so sánh là khập khiếng ...
". Câu đó ở VN nhiều người hay nói và dừng ở sau chữ " khiễng "
và không đọc tiếp xem Lenin viết gì, ở đâu. Mọi thứ đều nửa vời. Thực ra ý câu ấy
là không thể so sánh những thứ khác loại, không cùng thứ nguyên ví dụ quả cam
và cái đĩa. Nhưng Mendeleve nói : " Trí tuệ và Khoa học bắt đầu thừ những
phép đo " nghĩa là phải so sánh. Có cái gì mâu thuẫn với câu nói của Lenin
không. Không, hồi SV thầy giáo tôi Ryzkov, GS Triết học và là PTS Vật lý nói :
" Chỉ so sánh trong cùng một tập hợp, nghĩa là quy đổi vào cùng một sân
". Trong toán học gọi là làm mất thứ nguyên riêng đi. Quả cam và cái đĩa cần
được quy đổi ra tiền và có thể so sánh.
-Người ta còn rất hay thích nhắc câu :" Mất tiền không
là mất gì, mất lòng tin là mất tất cả ". Lại một câu nửa vời. Câu nói của
vĩ nhân là :"Mất tiền không là mất gì, mất lòng tin là mất một nửa, mất
lòng dũng cảm và danh dự là mất tất cả ".
Rồi tết này họ vin cả vào Đức Phật - Hiểu không quan trọng
mà là Hành. Phật tổ dặn rất kỹ, phải chiêm nghiệm, phải thử. Nếu thấy điều đó
không mang lại ích lợi sau một số lần thì phải từ bỏ dù nó nghe ra có hay đến mấy.
Không biết có phải vì nghe lời Đức Phật dặn đó không mà các Phật Tử trên quê
hương Đạo Phật đã rời bỏ Đạo Phật, rồi Indonesia cũng vậy . Họ đã thử và thấy
không ổn. Đức Đạt Lai Lạt Ma thì giải thích sự suy thoái là do sự bao dung của
Đạo Phật. Cũng là một cách giải thích. Tôi thì nghĩ là do người ta sáng tác ra
lắm kinh kệ quá, cành lá che mất gốc. Tù mù.
-"Đám đông bị thuyết phục qua hình ảnh và ví dụ. Mọi
con đường tác động và thức tỉnh lý trí của nó đều thất bại"- Gustave
Lebon.
Nhưng tác động bằng những lý lẽ nửa vời đày cảm xúc thì đám
đông lại đón nhận hồ hởi. Afganistan, Irak, Lybie rồi Ucraina tan nát. Trời.
** 8-3 ĐỌC LẠI ENSTEIN **
-Khi người ta hỏi Thiên tài này là ông biết gì về chính trị
mà trong quyển sách này lại viết nhận xét về hệ thống bầu cử của nước Mỹ, của
Châu Âu, viết về giáo dục, về quân đội và chiến tranh, về nghệ thuật ..., ông
trả lời là ông đến với chính trị hơn các nhà chính trị vì ông biết Vật Lý, ông
đến với các lĩnh vực khác cũng vậy.
Theo tôi ông còn hơn những người trong lĩnh vực đó là ông
không bị mắc kẹt trong những dây dợ, rác rưởi trói buộc mà lĩnh vực đó đã tạo
ra. Như Phạm Quỳnh viết trong " Thượng Chi Văn Tập " là trí tuệ, tư
duy luôn bay xa về phía ánh sáng để từ đó nhìn thấu suốt mọi vấn đề.
-Người Do Thái muốn biết đến ông như một Người Do Thái, mong
đón ông về làm tổng thống đầu tiên của nhà nước Israel lúc mới thành lập. Nhưng
ông không. Ông trước hết là một Con Người và khái niệm Tổ Quốc cho ông có lẽ
không chỉ giới hạn ở Trái Đất chúng ta mà là toàn Vũ Trụ . Ông nói: "Tôi
không thể tưởng tượng một Thượng đế, kẻ tưởng thưởng và trừng phạt những tạo vật
của mình, hay có môt ý chí mà chúng ta trãi nghiệm với chính mình. Tôi cũng
không có thể cũng không muốn nghĩ đến việc một con người tồn tại sau cái chết
thân thể của mình; hãy để những linh hồn yếu đuối, từ sự sợ hãi hay tự ngã ngớ
ngẫn, yêu mến tư tưởng ấy. Tôi hài lòng với sự huyền bí của đời sống vô tận và
với sự tỉnh thức và đại cương cấu trúc diệu kỳ của thế giới hiện hữu cùng với sự
cố gắng cống hiến để lĩnh hội phần mình, bởi vì nó mãi mãi là quá bé nhỏ, của
Chân Lý đã tự biểu hiện trong thiên nhiên".
- Hôm qua có người hỏi tôi về "điều kỳ diệu" hay
"phép màu" hay những điều mà ta hay nói giờ như "linh".
Chúng có khác nhau nhưng chắc cùng một cái nôi sinh ra đó là sự bí ẩn. Cái đó
có viết trong quyển sách của Einstein rồi. Ông chia con người thành hai loại. Một
loại thấy các điều là kỳ lạ. Một loại chẳng thấy kỳ lạ gì. Và trở về VN thấy
bao nhiêu điều kỳ lạ hàng ngày để từ đó có những điều kỳ diệu mà.
** THẾ GIỚI VỚI NHỮNG KHOẢNG TRỐNG **
- Ngại viết, thôi Copy một đoạn của truyện ngắn trong tập
truyện " Hoa Oải Hương " về Khoảng Trống của một con người.
- Thời SV học Marx nhớ mang máng là ông chia khoảng trống 24
tiếng/ Ngày thành 8+8+8 = Ngủ + Làm mưu sinh + Sinh hoạt.
Hai cái khoảng trống con đầu có vẻ ổn. Có cái cuối mới sinh
chuyện. Lại thêm bây giờ nhiều ngày nghỉ nữa. Thế là đi viết văn, thế là đi
yêu, thế là .... lắm chuyện nữa.
" Thực ra ông ấy cũng bị ảnh hưởng nhiều cái Sắc sắc
Không không của Phật Giáo lại thêm cái Duy tâm của các nhà Vật lý Phương Tây,
coi thế giới này là Khoảng Trống có biên.
- Sao lại cần biên ?
- Khoa học mà, để có thể chia tiếp các Khoảng Trống có biên
đó ra nhiều Khoảng Trống con kiểu như ta hay nói là Tiểu vũ trụ ấy. Nếu không
thì sa vào cái tù mù không biết làm gì tiếp, chỉ còn biết lên chùa gõ mõ tụng
niệm thôi.
Lượng bỗng dừng lại lắng nghe mấy em nói gọi gì nhau ngoài
hà
**Các Vũ Điệu Của Con Người**
- Khiêu vũ là Ngôn ngữ của cơ thể, là chuyển động của của cơ
thể theo dòng nhạc nhờ thay đổi vị trí trọng tâm ( Rốn ) liên tục để có được sự
thăng bằng thân trên một chân trụ (*) nhờ đó có thể bộc lộ mong muốn bay lên
thoát khỏi sức hút của mặt đất (**) và diễn tả đam mê của phần thân đứng theo
phương ngang ( *** )
Thơ là Vũ điệu của Ngôn từ. ( Xem Thơ Kiều Thị An Giang )
Hội hoạ là Vũ điệu sắc mầu
Cả ba món ấy nó có thể nói hay bộc lộ được nhiều điều mà
ngôn ngữ thường không hoặc khó diễn đạt được. Cái thứ ba, Hội hoạ ấy là cái tôi
mù tịt. Chữ thì rõ xấu. Bức tranh tôi vẽ đẹp nhất là cái dây phơi và cái khăn mặt.
- Thôi, không tham. Chỉ cần hai món đầu là tha hồ viết rồi.
Năm kia đã viết xong " Bức Tranh Thơ ". Nhân vật chính là Thi Sỹ Triết
Gia Paul Nguyễn Hoàng Đức ( có trong tập truyện ngắn " Bản Tango Italiano
NXB HNV 2014 " ).
Tôi sẽ phải buông dần chuyên môn khoa học về các chuyển động
của vật rắn để dành sự quan tâm về các chuyển động được coi là Vũ điệu của con
người, cái mà đã nảy sinh từ tập truyện ngắn đầu tay đó. Có lẽ lại phải lựa chọn
nhân vật nhà thơ nữa để bổ xung cho " Bức tranh thơ ". Sẽ không chọn
các nhà Thơ nổi tiếng hay điển hình, các nhà thơ cái món VHHTXHCN không hợp tạng
của mình.
Nếu coi thơ là những gì thất lạc trong quá trình suy nghĩ
thì nhân vật của mình cũng vậy, một con người không đại diện cho ai, chỉ cho
chính anh ta, giống Paul Đức ấy, một sự thất lạc hay lãng quên trong cuộc sống.
Có mà, ít nhất là một. Nhân vật đó lại rất gần tôi, cùng chuyên môn Vật lý. Có
lẽ hôm nay gọi hắn đi ăn và nghe hắn kể rồi nhớ, rồi thêm thắt là có truyện ngắn
" Bức tranh Thơ II " về một Hồ Đồ Thi Nhân, một cái gì lạ hoắc đối với
các nhà Thơ các trường phái Mậu dịch, Minh hoạ, Cảm xúc, Trải lòng, Nỗi niềm...của
cường quốc Thơ Việt này.
- Còn món đầu, Khiêu vũ ấy. Trong tập truyện ngắn " Bản
Tango Italiano " tôi có nhân vật Loan, cầu thang có tay vịn treo các nốt
nhạc Valse để cô nàng chạy lên chạy xuống đỡ cuồng chân. Trong truyện tôi vẫn để
cô vũ nữ tốt nghiệp trường Khiêu vũ Moscow trở lại Ba Lan. Có lẽ đến lúc nhân vật
Loan phải về rồi. Ở VN đang cuồng KV. Nghe đâu sự kiên đáng nhớ số 1 tháng 9
này không chỉ lũ trẻ mà cả các quý ông quý bà ngoài Ngũ tuần lại là đám cưới của
một Vũ sư với học trò mình. Vũ sư này là Kiện tướng món Dance Sport
Lại phải nói thêm về DanceSport-KVTT. Đó thực chất là KV thi
đấu. Một đôi cặp nhảy với nhau theo một bài dựng sẵn và vì thế muốn hay không đành
sở hữu nhau. Nó cần sự ăn khớp chính xác của hai cơ thể và kết nối ( Connect )
cứng để biến 2 thành 1. Mục đích của nó là thoả mãn đánh giá của giám khảo. Biểu
hiện của nó là trên sàn vắng tanh, nhiều lắm chỉ có 6 đôi và... hai người nhảy
không nhìn nhau mà ngoái cổ nhìn...giám khảo.
Bên cạnh đó có Social Dance-KVXH. Đó thực chất là một văn
hoá vui chơi. Một loại Khiêu vũ Cảm xúc ( Emotion ). Ngôn ngữ cơ thể bộc lộ rất
rõ, cả tính cách và vị trí người đó trong XH cũng vậy. Sẽ không có giám khảo, sẽ
nhìn nhau, nói chuyện với nhau vì thế cần lưu ý:
a- Nhìn qua vai nhau để xem đằng sau bạn nhảy có chướng ngại
vật không. Trên sàn đông người, mỗi người một kiểu nên phải biết giữ thăng bằng
trên một chân để một chân kia buông che chắn khi có sự cố.
b- Về chuyển động theo sàn cho các điệu Standart thì Sàn có
hai vòng, phải tuân thủ giao thông sàn. Luôn tiến về phía trước theo đường nhảy
thẳng. Vòng ngoài đi nhanh, vòng trong chậm hơn. Múa may ngả ngốn thì vào giữa.
Nếu có bước đi giật lùi hay Te Đổ thì chịu khó đến góc hãy dở ra. Sợ nhất là
các Cụ, các Thầy cứ gữa đường tiện dừng lại biểu diễn thể hiện. Chủ yếu đấy là
hội đi học KVTT lại tràn lên sàn. Lại còn biểu diễn tổ hợp duỗi ngáng chân mới
khổ chứ.
c- Vì vướng víu nên không nên Connect cứng trên sàn để có thể
buông nhau linh hoạt trong các bất ngờ. Dân mình thì cảm xúc, các quý ông quý
bà ra sàn thì sỹ diện, có chuyện va chạm, dẫm phải chân là nổi máu anh hùng
ngày. Phụ nữ Việt thì khỏi nói là không anh hùng nhá
d- Văn hoá KVXH là tính Xã hội của nó vì thế không nên nhảy
với ai đó quá ba điệu liên tục, cũng không nên chỉ nhảy với một người. Nếu có
ai đó ế, một mình hãy ra mời, sẽ có một câu cảm ơn lúc chia tay và lời chúc
trong ánh mắt đấy, những cái hiếm hoi trong làng KV Việt.
e- Yếu lĩnh để có KVXH bước CHỜ ( rốn rơi thẳng xuống bàn
chân trụ, chân kia thả treo bên cạnh ). Ở tư thế đó nam kéo đi đâu nữ thả chân
theo ngay. Cũng ở tư thế đó nếu nữ mất thăng bằng hay chuyển động thái quá,
chuyển động sai nam cũng sẽ chuyển động thân theo, không làm nữ đau, vẫn bao
dung và đẹp.
h- Bước quan trọng trên sàn là quay nhanh một mình. Gặp cái
gì khó xử, lúng túng, chướng ngại, sai nhạc thì thả nhau ra mà quay rồi làm lại.
k- Có người ra sàn chỉ ngồi xem không nhảy, có thể làm hẫng
hụt người mời. Cách từ chối cũng rất cần thiết, có thể bằng nụ cười chứ đừng với
con mắt hình viên đạn. Tốt nhất là nên quan sát, nếu ngồi bắt chân chéo là một
dấu hiệu không sẵn sàng nhảy mà người Việt thường không để ý thì nên dùng điện
thoại. Khi nhạc nổi một bài lên nên giơ điện thoại lên mà bấm vuốt sẽ không có
ai làm phiền. Khi họ đã nhảy rồi hãy cất đi và xem.
l- Nhớ là trên sàn đông người thường lại có bàn Cafe nước,
nên không có tính Vận Động mạnh. Các vận động viên nên biết kiềm chế. Thực ra ở
đây là " Nhảy như không nhảy nhưng mà nhảy ". Hai người nhảy nhưng
như là ngôi chơi với nhau. Cái ghế ẢO có một chân là chân trụ, các bước nhảy được
thực hiên như là đẩy cái ghế đó và buông thả hay trượt chân thôi.
m- Còn một cái Ảo nữa. Đó là cái chân Ảo là hai cơ vai ở đằng
sau lưng. Hãy đếm nhịp ở đó.
h- Nếu nhà bạn nuôi mèo thì hãy quan sát chuyển động của nó.
Nó nhấc khẽ chân lên rồi đẩy toàn thân tiếp và buông hạ chân
** Người Tàu**
1.
Tôi có nhiều bạn yêu thích truyện Kiều, thơ Đường lẫn Khổng
Tử, những thứ rất xa lạ đối với tôi, một người yêu thích Văn hóa Âu. Các ông ấy
bảo tôi ở Tây lâu nên mất GỐC. Tôi nghe thấy buồn và hỏi lại là GỐC GÌ, TÀU hay
là VIỆT. Có ông bảo tôi sao học nhiều mà NGU thế. Gốc chung, gốc Á Đông mà
không biết, Kim-Mộc-Thủy-Hỏa-Thổ chắc quên hết, ăn cơm Tây lắm vào lú hết.
2.
Thấy bài viết về cái GỐC CHUNG ĐÓ . Dài quá, giữ lại 3 ý cho
dễ hấp thụ
- Về năng lực tư duy logic của người Trung Quốc, ông Lexus
nói, tư duy logic của người Trung Quốc có vấn đề. Đừng nói học trò và nhà giáo,
ngay cả người phát ngôn Bộ Ngoại giao nhiều khi cũng cứ như thiếu những hiểu biết
thông thường. Ví dụ có người hỏi người phát ngôn Bộ Ngoại giao, điều luật nào của
quốc gia cấm phóng viên nước ngoài đến khu vực nhạy cảm săn tin? Người phát
ngôn kia đã đáp lại rằng “Đừng lấy luật pháp ra làm lá chắn”. Câu trả lời này
không chỉ thể hiện ý thức kém cỏi về pháp luật, còn cho thấy thứ văn hóa không
màng gì đến lý lẽ, thích dùng quyền lực thay cho lý lẽ.
- Ngoài ra, người Trung Quốc còn có logic kiểu “biện chứng”,
loại này thường hay xuất hiện trong ngôn từ của những dư luận viên trên mạng,
ví như khi họ vừa thấy có ai đó ca ngợi nước Mỹ hoặc tán thành di dân ra nước
ngoài là họ hét lên “con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nghèo”. Hoặc
những phát ngôn như, “xã hội chuyên chế dĩ nhiên không tốt, nhưng xã hội dân chủ
cũng không thấy có điểm nào hay ho”.
-Khi cho rằng cái gì cũng có ưu có khuyết thì cũng có nghĩa
không còn phân biệt vấn đề tốt hay xấu nữa. Tư duy này rất phổ biến ở Trung Quốc
hiện nay, đây là kiểu tư duy không phân biệt đâu là nặng hay nhẹ, là chủ yếu
hay thứ yếu. Loại người tư duy kiểu này thường nói: trên thế giới này không có
gì tuyệt đối, vì thế không có gì là quan trọng. Những dẫn chứng cho trường hợp
này đếm không xuể. Nhiều người Trung Quốc không tập trung vào logic của vấn đề
tranh luận mà bắt đầu từ lập trường cố hữu (định kiến) của mình và kết thúc bằng
việc công kích cá nhân người kia, hệ quả là từ tranh luận lý lẽ biến thành hai
bên chửi rủa nhau.
3.
Vừa qua tôi có làm một thí nghiệm, đi du lịch một số Trang
FB nhóm khác nhau Tôi có Post một cùng một số bài ở các trang khác nhau thì thấy
phản ứng rất khác nhau. Ở một số trang thay vì xem tôi viết gì, đúng và sai ở
đâu thì họ hay " Bỏ bóng đá người ". Cũng chẳng đọc kỹ nhưng gì tôi
viết, hay phê là tôi " viết rất chủ quan ". Đối với tôi thì câu phê
đó lại là đúng nhất, tôi luôn nói những chủ quan của mình, riêng của mình mà. —
cùng với Hue Co Do và 28 người khác.
** Thành Công và Thất Bại **
- Truyền thông hay đưa nhiều tấm gương Thành công để mọi người
học theo. Những người Thành công cũng hay chia sẻ kinh nghiệm của mình cho người
khác.
Thực ra mỗi anh có một cái TẠNG riêng. Bắt chước hay học
theo Thành công của người khác khó lắm.
Năm 1999 Gate nói chuyện ở Pháp cho 200 bạn trẻ. Họ nghe
xong nói là cái đó đúng cho Gate thôi. Bắt chước bỏ học là toi. Trong Thành
công còn có yếu tố Đúng Lúc, Đúng chỗ và cả May mắn nữa.
-Học qua Thành công của người khác có thể là điều viển vông
nhưng học qua Thất bại ( của mình hay của người ) lại là một điều rất khả dụng.
Ai đó nói Thất bại là Mẹ Thành công thực chất là câu nói vàng đối với tôi.
- Con người thậm chí một dân tộc luôn Hoài niệm về quá khứ
những thành công, những vinh quang sẽ chẳng học được gì, chẳng bớt dại đi bao
giờ cả, chẳng lớn lên được. Hãy về với Quá khứ và nhặt nhạnh nhưng Thất bại để
học, để tránh lặp lại trong Hiện tại là cách dẫn đến Thành công trong Tương
lai.
Nhưng điều đó quả thật khó đối với người Cảm xúc dù Ts Lê Thẩm
Dương có cảnh báo là " Cảm xúc là người bạn của Thất bại ".
** Nghĩ về Thơ **
- " Có hai cách sống: Một là thấy mọi vật đều kỳ lạ,
cách còn lại là không thấy gì lạ cả " - Albert Einstein
Cách sống thứ nhất là khởi nguồn chung của Khoa học và Nghệ
thuật ( trong đó có Thi ca ).
- Nghệ Thuật khi đạt một cái ngưỡng nào đó thì nó lạ lắm, có
có được cái Rùng Mình ( Frisson ) của Charles Baudelaire , nó không làm cho đám
đông người ta bật tiếng khen hay, vỗ tay nữa mà làm cho chỉ một số người lặng
đi, làm cho ai đó cười, ai đó khóc, ai lại say thôi. Không nhiều.
- Không có gì chủ quan như Thơ
và cũng vì thế nó cũng là nơi an trú cuối cùng cho một số
người
** Nước Mỹ **
Theo điều bổ sung sửa đổi Hiến pháp được thông qua ngày
27-2-1951, mỗi Tổng thống chỉ có thể được đảm nhiệm chức vụ này không quá hai
nhiệm kỳ.
Từ đâu ra chuyện đó ?
Bố của John Kennedy là Joseph P. Kennedy Sr., Đại sứ Hoa Kỳ
tại Anh quốc trong những năm trước khi xảy ra Chiến tranh thế giới thứ hai là
người đã đưa ra cái đề nghị ( Decree ) đó.
Trước đó Tổng thống 3 nhiệm kỳ liền là Franklin Roosevelt
làm Tổng thống 12 năm liên tiếp từ 1933 đến 1945
Theo ý ông thì khi tổng thống đã làm 2 nhiệm kỳ rồi thì cả Bộ
máy nhà nước trong đó có Bộ máy tuyên truyền đã nằm trong tay ông ta. Nếu sức
khoẻ và tuổi tác của ông ta còn ngon thì cuộc tranh cử tiếp với ông chỉ là trò
hề, và đất nước dễ bị những kẻ thao túng.
4 người đắc cử 2 nhiệm kỳ là Dwight D.Eisenhower
(1952-1959), Richard Nixon (1969-1975), Ronald Reagan (1980-1987), Bill Clinton
(1992-2001), George Walker Bush (2001-2009).
** Tây gọi học ở VN bằng cụ**
-Hồi con gái học ĐHXHNV Hà Nội năm thứ 3 lớp có 4 SV Mỹ sang
học trao đổi thay cho 4 SV Việt của lớp sang Mỹ.
-4 SV Việt sang đó tuần đầu thấy khó quá cố trụ lạ được 1
tháng thì thấy dễ dần và sau 4 tháng thì đâu vào đó
4 SV Mỹ sang học thì hoảng, về Mỹ nghĩ mà sợ học ở VN.
Chương trình trao đổi vì thế không được tiếp tục.
-Vì sao chúng sợ? Vì a-không theo Logic như chúng nghĩ, b-luẩn
quẩn ngôn từ, c-hay khẳng định
** Người Nam Định **
Người Nam Định có thể chia ra 3 loại:
a- Nổ rất kinh. Đó là những con người của hành động với triết
lý " Cứ đi là đến ". 10 phần chỉ cần tính đến 2, 3 là xong, là làm.
Loại này trong những thời điểm nhất định thường Loé sáng, Thăng hoa trở thành
người của công chúng hoặc khi hết may thì thành Xuân Tóc Đỏ.
b-Nghĩ quá nhiều, đọc quá nhiều và tính quá kỹ, lây tính dân
Hà Nội là hay cầu toàn, nói chữ và làm thơ nữa mới chết.
c-Loại còn lại và rất đông, quen xem đám đông xung quanh thế
nào thì như thế để đám đông càng đông hơn
**ELSIN và PUTIN**
Như Putin có không. Tôi tin rằng nước Nga có
Như Elsin có không. Chắc khó.
Những lời chỉ trích của Yeltsin nhắm vào Bộ chính trị và
Gorbachev khiến ông phải chịu một chiến dịch bôi nhọ chống lại mình. Những người
tổ chức chiến dịch bôi nhọ đó chắc chắn đã tin rằng việc tống khứ Yeltsin quá dễ
dàng để thực hiện với những vụ scandal gây bởi cách cư xử vụng về của ông. Một
bài báo trong tờ Pravda đã miêu tả ông say rượu tại một buổi thuyết trình trong
chuyến thăm Hoa Kỳ, và một chương trình TV bình luận về bài diễn văn của ông dường
như đã xác nhận thông tin này. Tuy nhiên, tình cảm bất mãn của dân chúng với chế
độ đang rất mạnh mẽ, và bất kỳ một nỗ lực nào nhằm bôi nhọ Yeltsin chỉ càng khiến
ông nổi tiếng hơn.
Trong chuyến thăm HK của ông, hai tờ báo lớn Pravda và
Izveschia đã chống nhau. Thời đó tôi đọc cả hai còn trong quần chúng nổi lên
phong trào tảy chay Pravda ( Sự Thật ) vì nói những điều Không Thật về ông khi ở
Mỹ.
Ông có một số câu nói đơn giản và ấn tượng. Ví dụ khi nói về
Tham Nhũng ông nói " Không ai ăn cắp trong túi của mình "
Và câu nói làm tôi xúc động khi ông cầm tay Putin và nói với
người kế nhiếm " Hãy giữ lấy nước Nga "
** Con Người và Tự Nhiên **
Đã rời trường ĐHBK HN hơn năm rồi, có lúc nhìn lại cuộc đời
thày giáo của mình và tôi thấy HP. Ví sao. Có thể có 3 lý do :
-Về Vật chất thì nói chung là không có gì đâu. Cuộc sống vật
chất của tôi được đảm bảo bằng các hoạt động khác không liên quan đến giáo dục,
nhà và đất thì cũng tự mua ngoài, các lộc khác cũng không và đó là một điều làm
tôi Hạnh Phúc trong lĩnh vực GD này nơi tôi không bị chi phối bởi đồng tiền,
danh hiệu và lương.
- Rất nhiều sinh viên chia tay tôi như chưa bao giờ gặp. Tôi
rất ít tiếp xúc với SV ngoài lớp học và 20-11 thường trốn. Nhưng tôi Hạnh Phúc
là có những học trò và ba cái thứ tôi nói rồi tưởng vô bổ rồi quên trên lớp ấy
lại có ích cho một số em nào đó. Tôi nhận được những lá thư và những CMT của SV
rất xúc động về những bài viết chuyên môn của tôi trong các Blog của tôi và
trong các trang nhóm FB ( Mỗi lớp tôi dạy học đều mở một FB nhóm kín ). Tôi coi
đấy là những món quà vô giá cho cuộc đời làm thầy.
- Nhưng có lẽ HP nhất là trong BM Cơ Học Máy xưa và SBVL sau
tôi được làm việc với các thày, những người anh mà tôi vô cùng quý trọng. Thầy
Đinh Gia Tường, Thầy Bùi Trọng Lựu và Thầy Nguyễn Xuân Lạc
Hôm nay nhân đọc bài trong trang của cô giáo Nguyen Phuong
Anh thấy nhắc đến cái Đập của Hà Lan tôi lại nhớ đến Thầy Lựu.
Người ta nói Thầy đã bỏ dở cái đập xây dở ở Pháp " trốn
" về VN để xây dựng trường ĐHBK Hà Nội năm 1956. Thầy có cái gì giống như
VS Filipov dạy tôi xưa ở LX : Mọi thứ đều quy về đơn giản. Cơ bản chỉ có đến 3
điều. Mọi thứ đều phải thấy cái lý của tự nhiên, tránh khiên cưỡng.
Khi Thầy mất, một đám tang giản dị, không ồn ào theo ý Thầy.
Trong điếu văn Thầy Thái Thanh Sơn có nói về Thầy Lựu, cũng chỉ ba điều "
Trong sáng đến ngây thơ- Giản dị đến xuyền xoàng- Chân thành đến gay gắt
".
Ít người biết là Thầy gay gắt. Tôi biết vì có lần tôi hỏi
Hương, con gái Thầy và là cô học trò tôi là Bác Viện có đến chơi nhà bao giờ
không. Hương nói không vì bố không muốn gặp. Chẳng là khi lên làm lễ khu gang
thép Thái Nguyên ông Nguyễn Khắc Viện có phát biểu ý nói là " Anh phải mất
hàng trăm năm mới xây xong gang thép, Pháp sau đó cũng phải mấy chục năm, còn
VN ta chỉ mấy năm ". Bố Hương không nghe nổi những câu loại đó.
Còn kiểu gì trái đất cũng quay, có gia tốc hướng tâm. Trong
sự quay đó trên trái đất lại có các dòng chảy sẽ tạo nên nhưng lực phụ kiểu
Coriolit và con người xây đập là đang cưỡng lại tự nhiên Cái giá phải trả rất lớn
sau này đời con cháu phải chịu.
Phải nương theo nó thôi, mọi khiên cưỡng chống lại định luật
vật lý sẽ bị trả giá, có thể không sớm.Con người không thể phá vỡ định luật vật
lý được đâu.
** Trường ĐH Thăng Long **
Bài viết tặng các đồng nghiệp của tôi : Nhu-Lan Vu, Nguyen
Cong Dieu, Toan Canh Nguyen dang dạy ở ĐHTL
- Tôi để ý trường ĐHDL Thăng Long vì :
a- Thầy Bùi Trọng Lựu BM SBVL của tôi ở ĐHBK HN là một trong
những người sáng lập ra trường và có thể nói ý tưởng về trường đã được nảy sinh
ở 34 Hàn Thuyên nhà thày. Khi thày xây cái nhà đẹp nhất Hàn Thuyên với nền cao
vượt hẳn và tầng trên cũng có nhà vệ sinh làm tôi ngỡ ngàng. Anh Lựu bảo là
không ai lại xây cái đạp nhốt nước cách HN 50 km cả, nếu có biến cố thì HN sẽ
ngập cao 6m vì thế phải rút lên tầng trên. Tôi nói là đã tính cẩn thận rồi chứ.
Anh bảo phải xây dựng Mô Hình tính toán đến tận cánh đồng CHUM bên Lào mà không
ai làm và anh khuyên tôi nghiên cứu thêm về Lưu Biến - Rheologie. Sau này tôi dạy
môn này. Bây giờ sau tôi thì bỏ luôn theo xu thế lo cái trước mắt, sau này kệ.
b-Cô giáo hiệu phó ĐHTL, TS Đặng Kim Nhung ( phu nhân của GS
Nguyễn Xuân Lạc ), người đã giúp đỡ tôi nhiều trong cái nhìn thế giới đừng KH cứng
nhắc sang lung linh ( cả tâm linh ) phần nào. Chị đã có phát ngôn gây sốc với
ngành GD khi xưa, đại loại là : " Thi đua và thành tích khiến con người trở
thành dối trá "
-Có thể nói khai sinh ra Đại học Thăng Long là từ bức thư GS
Bùi Trọng Liễu gửi thư về cho anh Lựu và một số trí thức trong nước như Phan
Đình Diệu, Nguyễn Đình Trí, Hoàng Xuân Sính Hoàng Tụy, kêu gọi cùng hợp tác để
mở một trung tâm ĐH chất lượng quốc tế với sự giúp đỡ về tài chính của Việt kiều
phía Pháp . Những dàn máy tính PC, máy in, bàn ghế cho lớp học vi tính, hầu hết
có được là do sự đôn đáo ngược xuôi của những người như Giáo sư Liễu bên Paris.
- Tôi viết STT này dành cho một cô SV năm thứ nhất ĐH Thăng
Long trong chung cư tôi sống. Gặp cháu ở thang máy, mới nhớ lại ngày nào trong
thang máy cháu nên lưu ý ĐH Thăng Long vì ca sỹ Tuấn Hưng học ở đó. Thế rồi
cháu nghiên cứu và vào ĐHTL thật. Hôm nay cháu nói là cháu đã rất HP vì sự lựa
chọn đó. Tuấn Hưng chỉ là cái cớ để cháu tìm hiểu thêm trường ĐH TL
** Phạm Quỳnh**
Bài tiểu luận có tựa đề "Tinh thần bất ổn" trích từ
ấn phẩm Tiểu luận viết bằng tiếng Pháp trong thời gian 1922-1932 của nhà văn
hóa Phạm Quỳnh.
Sự phát triển kinh tế, sự thịnh vượng vật chất có thể dễ
dàng đo đếm, đánh giá được: các chỉ số, các thống kê khéo léo, các biểu đồ dễ
dàng hiển thị chúng thành các đường cong biểu diễn. Nhưng một trạng thái bất ổn
về tinh thần biểu lộ trong những lĩnh vực không cân đong đo đếm được thì khó nắm
bắt hơn nhiều.
Ở nhiều nước khác, văn chương, báo chí cho biết tình hình
các chuyển động và dao động của công luận, phản ánh thái độ hay miêu tả các tâm
trạng, cung cấp các dấu hiệu quý giá về cuộc sống sâu kín của dân chúng, nhưng ở
đất nước này, vì nhiều lý do mà nói ra sẽ rất dài, những phương tiện đó gần như
không có.
Đến mức một nhà quan sát tò mò muốn tìm hiểu cuộc sống sâu
kín của dân tộc này, đặc biệt nếu anh ta lại không nói được ngôn ngữ của nó,
không hoà mình được vào cuộc sống bản địa, sẽ không biết mình phải dựa trên cái
gì để mà quan sát. Thậm chí đôi khi anh ta còn không nắm bắt được những biểu lộ
ra bên ngoài của người dân: hoặc anh ta không hiểu, hoặc anh ta hiểu sai. Và nếu
anh ta hài lòng với các tài liệu chính thức, vốn rất dồi dào và dài dòng, anh
ta sẽ chia sẻ một sự lạc quan giả tạo, rất ít thật và rất nhiều giả!
Phải chăng nói như thế có nghĩa là cảnh khủng hoảng mà chúng
ta vừa nói ở trên và tình trạng tinh thần bất ổn sinh ra từ đó là điều một nhà
quan sát sành sỏi không thể nắm bắt được? Bất kỳ ai chịu khó nghiên cứu cuộc sống
của người dân nước Nam mà không dừng lại ở những khía cạnh hời hợt bên ngoài đều
nhận ra rất nhiều dấu hiệu tố cáo cảnh lượng khủng hoảng và bất ổn đó. Và người
ta sẽ ngạc nhiên khi thấy chỉ trong vài năm mà đã có những biến đổi sâu sắc
trong ý thức, tập tục và tâm trạng của các tầng lớp dân chúng khác nhau.
Một sự tiến hóa đang trở thành hiện thực không diễn ra theo
đường thẳng mà người ta muốn gán cho nó theo những dấu hiệu bề ngoài, mà đó là
một cuộc tiến hóa lộ ra rất nhiều khó khăn và trắc trở, nhiều sóng gió, gian
truân, đau đớn.
Làm thế nào để thoát khỏi nó? Đó là bí mật của tương lai.
Giờ đây, một trạng thái tinh thần bất ổn đang trùm lên đất
nước này, nó có thực và khó sờ thấy được như khí quyển, một khí quyển tích đầy
điện dông bão.
Trạng thái tinh thần bất ổn này là do các nguyên nhân về đạo
đức, xã hội và chính trị.
Trên phương diện đạo đức, các giáo huấn xưa đã làm nên sức mạnh
và sự bền chặt của gia đình và xã hội nước Nam, nay đang tan vỡ và sụp đổ từng
ngày. Không có gì để thay thế chúng cả. Ở các nước khác, các niềm tin tôn giáo,
ngay cả khi đã biến mất, vẫn để lại trong tâm trí con người một nếp nhăn rất
khó xóa nhòa. Ở đây, nơi giới trí thức chỉ biết hoài nghi còn quần chúng thì mê
tín nơi mà tình cảm tôn giáo không có gì sâu sắc, các định đề thuộc phạm trù đạo
đức, như lòng hiếu thảo, tôn kính tổ tiên, thờ cúng người chết, khi không còn
được nuôi dưỡng và gìn giữ bằng một tổ chức gia trưởng và các quy định lễ nghi,
có thể nói là không còn lý do tồn tại nữa, chúng hoàn toàn rơi vào quên lãng, để
lại trong tâm trí và ý thức một khoảng trống rỗng không dễ khỏa lấp. Mọi người
cảm thấy cuộc sống thiếu vắng một cái gì đó, một có gì đó phải là nguyên tắc
chuẩn mực của cuộc sống.
Phạm Quỳnh - hiệu Thượng Chi, bút danh: Hoa Đường, Hồng Nhân
- là một nhà văn hóa, nhà báo, nhà văn và quan đại thần triều Nguyễn (Việt
Nam). Ông là người đi tiên phong trong việc quảng bá chữ Quốc ngữ và dùng tiếng
Việt - thay vì chữ Nho hay tiếng Pháp - để viết lý luận, nghiên cứu. Ông chủ
trương chiến đấu bất bạo động nhưng không khoan nhượng cho chủ quyền độc lập, tự
trị của Việt Nam, cho việc khôi phục quyền hành của Triều đình Huế trên cả ba kỳ
(Bắc, Trung, Nam), chống lại sự bảo hộ của Pháp và kiên trì chủ trương chủ
nghĩa quốc gia với thuyết Quân chủ lập hiến.
** Khoảng Trống **
- Con người là vậy, sống và hì hục lấp các Khoảng Trống
trong mình bằng một cái gì đó, lấp cái tâm hồn mình, cả những Khoảng Trống của
thời gian của thời gian mình có, thế thôi.
- Cũng hay, cũng có thể giải thích được nhiều điều kiểu
" Nhàn cứ vi bất thiện " ấy. Người nghèo thì lo lấp Khoảng Trống của
mình bằng những gì ra cơm áo gạo tiền. Nhà khoa học thì bận lấp bằng sách vở,
công thức. Sinh viên thì bận học. Người tốt là người quá bận bịu với những cái
Khoảng Trống vô hại để không còn Khoảng Trống thời gian cho những điều ác.
- Không hẳn vậy. Có những người đi lấp khoảng trống của mình
bằng những việc họ coi như có ý nghĩa cho cuộc sống như nghiên cứu, sáng tạo
hay làm giúp ai đó vậy. Đơn giản như mấy cậu Tây sang mình cứ rỗi xách xô đeo
găng ra nhặt rác ở hồ Thành Công. Họ thích trông thấy cái hồ sạch.
- Tây nó cũng lạ, nói về ta thôi. Nếu cái Khoảng Trống đó nó
hoàn toàn của riêng mình, không liên quan đến ai thì ổn, thật là đơn giản như
Robinson trên hoang đảo, hay các ông sư nhắm mắt gõ mõ đọc kinh ấy. Lôi thôi là
khi những Khoảng Trống trong mình không được bóc tách riêng ra, cứ lùng bùng
đan xen với nhau. Tệ hơn là cả khi một Khoảng Trống thời gian của mình trùng với
người khác, rồi lẫn lộn không biết cái gì của ta, cái gì của họ. Thế là có chuyện.
- Cũng còn chết hơn nữa khi trong cái Khoảng Trống là những
cái chai chứa đầy những thứ con người tha về xong lại dán các nhãn tên và lẫn lộn.
Kiểu như các chai nút kín đựng cái gì trong rồi dán ngoài nhãn Tự do, Hy sinh,
Tha thứ hay Nhân ái, lắm khi dán lẫn nhãn chai nọ sang chai kia, lắm khi bên
trong là đồ rởm. Loạn. Có mấy cái nhãn tên nghe sướng thế là dán bừa vào các
chai. Có cái chai Mã Giám Sinh dán nhãn Tình yêu thế là các nàng Kiều lâng lâng
uống. Các nhà thơ, nhạc sỹ, triết gia thì tha hồ lấp Khoảng Trống bằng những thứ
tù mù nhãn mác ấy, nhất là cái nhãn Tình yêu. Thế giới loạn ngôn . Loài người hụt
hẫng.
-Mãi rồi cũng quen thôi. Cũng như trên Ti vi thấy một cô
nàng hát bài ca thất tình chia ly, lời đau xót đầy nước mắt mà nhảy nhót cười
sung sướng. Khán giả thì vỗ tay.
** Bằng Cấp và Danh Hiệu **
- Dạo này đang rộ lên chuyện bằng rởm của các quan chức. Đây
có lẽ chưa là Bệnh-Malady mà mới chỉ là Hội chứng-Syndrome thôi. Tại vì ở ta
ham danh hão quá nên mới ra nông nỗi này. Ai đời ở ta các lãnh đạo, các Chính
khách, Sep lớn Sép nhỏ cứ phải giới thiệu thêm nào là GS, nào là TS, rồi NSUT,
NGUT mới có vẻ hoàn hảo, dân mới nể. Lỗi tại dân, dân không chuộng danh hão thế
thì ai khai man làm gì.
- Lại nhớ cái hồi Ba Lan bầu tổng thống xưa. Ông Kvashnevski
thắng ông Valensa vì giới trẻ đọc hồ sơ thấy nói là một đằng theo học ĐH ở
Gdansk, đằng kia chỉ là công nhân mỏ nên bỏ cho ông ĐH ấy. Xong rồi có ai đó lại
lôi lên báo là ông ĐH gian lận vì chỉ học dở năm thứ 3 hay thứ tư chứ có tốt
nghiệp đâu và phe kia đòi bầu lại. Ông TT mới nói rằng ông ấy không gian lận vì
chỉ khai là có học chứ có khai tốt nghiệp đâu. Cãi nhau.
- Thế rồi TV truyền cảnh ông TT mới trao đổi bằng tiếng Anh
trên cầu truyền hình với TT Clinton hơn tiếng đồng hồ về các vấn TG và Châu Âu.
Có lẽ bằng cấp là thừa đối với vị TT này và SV cũng như người dân Ba Lan đã hiểu
rằng họ chọn không nhầm.
Thế thì chỉ cần BT lên nói tiếng Anh trao đổi với ai đó bên
trường Mỹ đã học là xong cho yên lòng bà con.
**Thế Giới Với Những khoảng Trống**
- Có bao nhiêu con người có từng ấy thế giới. Thế giới của mỗi
người do nhìn thấy, nghe, sờ thất, suy luận ra hay bằng cảm nhận cũng chỉ là thế
giới chủ quan. Mọi thứ đều chủ quan, chỉ có " con người quen nói dối và
nghe nói dối mãi thành quen " nên quên mất điều đó. Tiếng Anh nó đỡ hơn. I
love còn He loves là tất nhiên. Tiếng Nga, Pháp, Đức, Ba Lan còn rõ điều đó hơn
và không chỉ với hành động của con người mà là chính con người như trong tiếng
Nga " хорошая женщина " khác " хороший человек " chứ ( người
đàn bà tốt khác người đàn ông tốt ). Giải thích bằng tiếng Việt sao được.
" Tôi yêu " và " Anh Ta yêu " cũng giống nhau là " Yêu
" mà. Cái chủ quan dễ bị khuất đi. Và cứ có ý kiến gì là hãy bắt đầu bằng
" mọi người đều thấy .... " rất khách quan tính
Như vậy thực chất Thế giới của mỗi người quay quanh cái trục
" riêng - local ". Con người với bản năng của động vật có vú muốn tự
do trong đó và sở hữu những gì trong đó. Cái sau " Sở hữu " đó con
người gọi bằng một từ đầy cảm xúc " Yêu "
- Nhưng không dừng ở đó, các thế giới con đó va đập nhau, ảo
tưởng như có một trục chung khách quan để xếp sắp, một trục tổng thể - global. Ảo
tưởng thôi. Anh nào cũng muốn lấy cái trục local của mình thành global cho tất
cả, muốn tự do cho mình, muốn sở hữu, muốn " khách quan ". Trong những
thứ họ thích sở hữu nhất đó là sở hữu cái " Đúng-Chân lý ".
Tôi thấy điều đó khắp nơi, mọi lúc, với mọi con người, mọi sự
kiện, mọi tôn giáo...và mọi cmt..
Thực ra đấy chỉ là một cách tiếp cận, một kiểu Logic thôi mà
Logic không phải là Chân lý, cũng không duy nhất mà chỉ là một sự chấp nhận
thôi. Ta cần đến Logic đó như một cách để giải quyết một bài toán ta đặt ra
Trong bài toán nhiều phần tử người ta có thể mô tả mỗi phần
tử trong hệ trục địa phương và sau đó chuyển các thông tin đó vào trong một hệ
trục tổng thể ( phưong pháp FEM cho Cơ học hay phương pháp DH cho động học cơ cấu
). Có thể lấy nhiều ví dụ khác nữa trong khoa học.
Khi có nhiều cái riêng người ta hay định chuẩn để quy về một.
Có nhiều chuẩn khác nhau nhưng có lẽ là ít người phản đối nhất là chuẩn theo
" Đa số ". Kiểu này dễ thao tác, lượng hoá đơn giản, và là dễ hỏng nhất.
- Quy đổi về một, kết nhập, thôn tính, sở hữu, kết nối, thống
nhất,..., luôn là xu thế vận động của thế giới này và luôn dẫn tới các trạng
thái mắc kẹt, bế tắc. Các khoảng trống giữa các sự vật, các con người, các thế
giới chủ quan luôn có. Cái mô liên kết các thế giới chủ quan đó là cái gì.
Connect by Heart
**Cách Mạng Tháng 10 Nga**
- " Hôm nay CLB bóng bàn Bách Khoa tìm được cớ liên
hoan. Đó là Cách Mạng Tháng 10 Nga ngày mai, lại là 100 năm tròn. Cảm ơn Lenin,
Stalin và nhiều Tovarish khác nữa đã làm ra cuộc CM có một không hai này. Công
Xã Paris cũng là Sự kiện lịch sử tầm Thế giới nhưng sụp đổ nhanh quá. Nước Pháp
nhỏ, ít tài nguyên. Lại có Napoleon. Ở nước Nga thì thì chỉ có các tướng Bạch vệ
cỡ Conchac hay Denikin, không ăn thua. Ở LX thì CM tồn tại được hơn 70 năm,
" Đất rộng, Rừng Vàng, Biển bạc giầu tài nguyên " như trong bài hát
CM ấy. Nhưng miệng ăn núi lở. Rồi thì đói kém, nợ nần, dân nghèo khốn khổ, lo xếp
hàng khắp nơi ... và sụp đổ.
Tông thống Mỹ Reagan nói " Người Nga quen đón khách với
bánh mì và muối. Nhưng khi bàn ăn của họ chỉ có bánh mì và muối thì họ sẽ có
chuyện đấy ".
-Khi tôi sang học LX, tôi có quan tâm tới Khrushchev và
Breznev. Tôi có hỏi, các thày giáo Nga đều lờ đi. Nhưng bọn SV thì nhiều đứa
thích ông ấy. Vova kể cho tôi là khi ông này đến nằm BV ở Leningrad thì SV mang
hoa đến.
Thực ra ông này làm lãnh tụ ở nước Nga thì không hợp. Vova
nói là nếu có ai trước mặt ông ấy mà chê ông ấy thì cũng chẳng sao. Cái kiểu
này hợp với Mỹ hơn.
Thời ông ấy Khoa Học của LX phát triển rất kinh như Tên lửa,
Hạt nhân, Vũ trụ. Thể thao, bóng đá cũng vậy. Đội bóng đá LX vô địch TVH nhưng.
Kinh tế thì phiêu lưu. Ông ấy bảo là LX đã xây xong CNXH, bánh mì cho không.
Lúc tôi mới sang quả thật trong nhà ăn bánh mì cho không. Cũng chỉ được mấy
tháng thôi vì CNXH đó cũng chỉ là không tưởng.
Cuộc đời là một vở diễn. Mỗi người đã có vai diễn của mình,
cho riêng mình, hợp với tạng của mình, không đổi được, lộ ngay. Nhưng mình cũng
chính là khán giả của vở diễn, hãy tận dụng thưởng thức vở diễn của đời mình.
Hơn thế nữa mình cũng là đạo diễn đấy. Có thể chúng ta chỉ có cơ hội làm người
một lần, lấy đâu ra kiếp sau. Hãy có được vở diễn đừng tồi quá.
-Khổng Tử cùng học trò ngồi dưới gốc cây nghỉ trưa. Ngài hỏi
học trò vì sao cái cây này sống đựợc tới mấy trăm năm. Đáp án của Thánh nhân
là: vì nó vô tích sự, gỗ nó chẳng dùng vào được vệc gì. Thế đấy, thịt Đường
Tăng nghe đồn ăn được là thọ lâu nên kẻ xấu săn ông để ăn. Ông thoát được là do
Tôn Ngộ Không có phép thần thông biến hoá, khi bí thì chui vào bụng đối phương
khuấy đảo, ai mà chịu được.
Có rất nhiều người yêu nước Nga, yêu bài ca Nga, yêu văn thơ
Nga mà chưa một lần đến nước Nga. Trong tình yêu đó có ước mơ Nga ngày nào.
Khác tôi. Tình yêu của tôi với nước Nga trĩu nặng bao xót xa. Tôi nhìn thấy những
con người say khướt khắp nơi hồi đó. Say để trốn những câu hỏi, để không nghĩ
ngợi, để tồn tại chứ không phải để sống.
**BOLERO**
-Đừng quan trọng quá bản thân và sự việc. Hãy lùi ra xa để
nhìn thế giới lờ mờ, lung linh một chút, nó sẽ rất đẹp và cái đẹp sẽ rất riêng
cho mỗi người (BCHM 2013)
-Nước Đức nghĩ ra công nghệ chính xác để xác định bóng đã
vào khung thành. Nước Anh áp dụng. Nước Đức cho đến nay vẫn chưa. Có cần thiết
cái đúng đó không. Tượng thần sắc đẹp vỡ một tay, và chúng ta vẫn say mê ngắm
nó và tiếc nữa. Không có gì chán hơn sự hoàn thiện tuyệt đối. Thiên đường nếu
có, hãy lờ mờ, lung linh không rõ như trong giấc mơ, như những bức ảnh đen trắng
xưa, ...như trong thơ thời học trò ấy.
-T. mời tôi nghe bản nhạc Bolero của Raven. Nghe xong một
khúc tôi xin phép về. Nó lặp đi lặp lại một giai điệu mà. T. cười, nói phải
nghe tiếp, tí nữa các bóng điện tử nóng lên sẽ thấy hay hơn nhiều đấy. Có phải
công nghệ số đâu.
http://www.youtube.com/watch?v=J2L1OifUZQw
Năm 1934, trong cuốn Âm nhạc Lambert viết: "Có một giới
hạn nhất định của thời gian để một nhà soạn nhạc có thể thổ lộ trong một nhịp
điệu nhảy, đó là Ravel với Boléro “.
Nhà triết học Allan Bloom nhận xét vào năm 1987 trong cuộn
sách bán chạy nhất của mình "Philosophy of Composition"- Những người
trẻ tuổi biết đến nhịp đập của quan hệ tình dục. Đó là lý do tại sao "
Bolero " của âm nhạc cổ điển thường được họ biết đến và yêu thích khi làm
tình. Bộ phim sex-khiêu vũ nổi tiếng "Dance aux feu" thành công nhờ
có giai điệu kỳ lạ này, nhịp dập của trái tim, tiếng thở, chuyển động lên xuống,
chao đảo, da diết lặp đi lặp lại một một kiểu mà luôn mới, cứ như kéo dài vô tận.
**Nhanh Và Chậm **
- Tôi đọc hai tập Chingiskhan dày, giải thưởng QG của Liên
Xô bằng tiếng Nga và nói chuyện với mấy đứa trong Group Ngiên cứu KH của bọn
tôi khi tôi là mladshi Naychnui Sotrutnik. Trong truyên có nói đến Chingiskhan
quan niệm thắng hay thua thì có mấy câu sau:
a- " T thắng vì khi địch chưa nghĩ ta đến thì ngày mai
sáng dậy đã thấy ta rồi, khi nghĩ ngày mai ta còn đánh thì đi ra chẳng thấy ta-
Nghĩa là rất bất ngờ nhờ tốc độ của loại ngựa Mông Cổ được lựa chọn đặc biệt
"....
b-" Chingiskhan đánh đến Irak và không thắng nổi, không
vượt sông và thu quân về Ấn Độ....c-Bão tố làm việc đánh Nhật bị hỏng....(
Trong truyện rất nhiều trận đánh nhưng không có VN) .....
c- Đặc biệt có trận đánh với hoàng tử của Uzbec Djalai. Cậu
này 18 tuổi, chiêu mộ được 6000 quân đánh nhau với 2 vạn quân của Hãn....Cậu ta
kéo Hãn vào sa mạc Trung Á lúc bão cát chơi trò đuổi bắt. Cậu ta bắt một nửa dắt
ngựa và hy sinh người. Sau một tuần quân cậu ta còn một nửa nhưng với những con
ngựa khỏe còn Hãn thì còn đủ nhưng với những con ngựa yếu. Hoàng tử dùng tốc độ
ngựa khỏe để tấn công vào đúng chỗ của Hãn, Hãn chạy thoát. Sau đó cậu ta sang
làm phò mã vua Irak. Hãn nẻ phục. Cậu ta đã dùng đúng cái mạnh của Hãn để đánh
Hãn....VN ta dùng đúng cái yếu của Hãn để đánh Hãn, không cho Hãn đánh nhanh thắng
nhanh. Cái đó ta gọi là lấy chậm thắng nhanh đấy... khí hậu khắc nghiệt của
phương nam cũng gây ra nhiều khó khăn cho quân kỵ binh Mông Cổ, vốn đã quen với
thuỷ thổ, khí hậu phương bắc, nhất là Mông Cổ vốn lạnh, khô, không có mùa hè
nóng ẩm, khó chịu như ở phương nam, quân Nguyên ngã bệnh rất nhiều. Kỵ binh
Mông Cổ khét tiếng hầu như không còn đất diễn. Sinh lực giảm sút, tinh thần
hoang mang, thua trận chỉ còn là chuyện trong sớm tối vậy. Quan trọng là ta
không được đối đầu mà cứ chậm...chậm như vũ điệu Kizomba ấy là xong
**Vô thức**
- Platon :" Khi yêu ai cũng là thi sỹ ". Thơ sẽ
trào ra từ miền vô thức, nó vội vàng, không câu cú rạch ròi, không kịp nghĩ ngợi
đắn đo, chọn từ hay nói đúng hơn không kịp tìm hình ảnh von. Bây giờ tôi mới hiểu
vì sao thơ Puskin không có hình ảnh. Mấy ông Việt Nam đã dịch thơ Puskin ra tiếng
Việt cho thêm bao ví von, hình ảnh vào để các cô giáo dạy văn còn có thể giảng
bài, các học sinh còn có cái phân tích, bình giảng và đi thi.
-Cái nôi của Nghệ thuật và Thi Ca và Khoa Học hình như nó ở
từ tầng sâu của Tâm Thức - Phần đáy chìm tối nhất của tảng băng (Aisberg). Phần
ý thức nổi trên luôn đè nặng nó xuống, che lấp mất nó. Tiếc quá.
-Maiacovski đến đọc bài thơ về Cách Mạng, về Lenin trong nhà
máy luyện thép giữa tiếng máy ồn ào. Đám đông công nhân vỗ tay để ông hùng hồn
đọc tiếp những bài thơ bậc thang. Bỗng có một cô gái đến muộn, đầu còn đội khăn
người thợ, má còn vệt dầu chưa kip lau, len lên để nhìn cho rõ nhà thơ. Nhìn thấy
vẻ đẹp mộc của cô Maia bàng hoàng, quên hết những câu thơ định đọc, nhìn cô gái
thốt to lên theo nhịp của tiếng máy dập
"Nếu tôi là Nga Hoàng
đầy quyền lực
Tôi sẽ ra lệnh đúc tiền
in khuôn mặt hình em"
Những bài thơ từ tầng vô thức không thể dùng lời để bình được,
cũng không thể khen hay, khen giỏi được. Nhưng người ta có thể khóc khi nghe
nó. Người ta có được cái ớn lạnh, hay một cảm giác frisson (rùng mình) của
Baudlaire.
Sở trường của VN là không vội, vội nhanh là toi. Ông Tăng
Minh Phụng xưa vội quá, được tung hô. Báo Hồng Kông phỏng vấn, mọi người nẻ phục
như một tấm gương ...thế rồi ..trảm.
Các cụ dạy rồi, chậm nhưng mà chắc.
Chingiskhan đánh châu Âu 2 lần, lần sau đến bờ biển Nam tư,
lần đầu là 3 vạn quân, lần sau hơn nhưng tôi không nhớ. Sử Việt Nam viết "
1285, có đến nửa triệu quân Mông Nguyên sang đánh ta ". Tôi kể cái đó cho
bọn Tây. Hình như chúng không tin. Thắng Segeui bảo chắc là ngựa nó chạy đi chạy
lại mọi người hoa mắt đếm nhầm ....
Thực ra người Việt rất khác nhau, có nhiều người không yêu.
Họ nếm trái đắng với nước Nga. Và người Nga cũng rất khác nhau. Nhân hậu nhất
cũng thấy ở đó và tàn bạo nhất cũng có. Chân thành nhất cũng có mà xảo quyệt nhất
cũng không hiếm. Nhưng tôi có thể khẳng định là các thầy giáo Nga là những thật
tuyệt với và chính họ là tấm gương soi cho tôi khi tôi làm nghề giảng dạy
- Còn lại khi nói " người Nga " thực chất là người
Nga nào> bài hát " Người Nga có
muốn chiên tranh không " thực chất phải nói là " Con người có muốn
chiến tranh không ", nhưng con người bình thường ấy
** Khiêu Vũ **
- Có một định nghĩa " Khiêu Vũ là chuyển động thăng bằng
của thân theo dòng nhạc nhờ những " bước hoàn thành- BHT " nối tiếp
nhau "
BHT là sau mỗi một chuyển động toàn thân thăng bằng như ngồi
trên một chân gọi là CHÂN TRỤ. Chân kia là chân tự do ( cũng có thể chạm sàn
nhưng không được tì xuống sàn dù một Gram )
Và con người như ngồi trên cái Ghế ảo một chân ấy.
- Và như vậy ta có thể bắt đầu khiêu vũ mọi Vũ điệu theo 3
thao tác
1- Tạo ghế một chân và ngồi lên ghế cho thăng bằng ( Cứng
cái hông lại nhé )
2- Đẩy lệch ghế ( đi thân ) đè xuống chân kia
3- Đổi chân ghế
** CM Dạ Dày & CM Hoa**
- Trong 10 năm trời ngồi trong thư viện London với những chồng
sách kiến thức của nhân loại Marx đã xây dựng một học thuyết xã hội dựa trên
" mô hình một cuộc chơi có hai người là Tư Bản và Vô Sản " và sau đó
là những suy luận về kết cục cuộc chơi là anh Vô Sản thắng.
" Mọi lý thuyết chỉ là mầu xám nhưng cây đời mãi xanh
". Không chờ hết 10 năm để có xong Học Thuyết " Hai đối thủ " ở
Paris với CX Paris Vô Sản đã thắng, bao nhiêu lợi quyền về tay .... và rồi sụp
đổ. Cuộc CM " DẠ DÀY " đã được Erebour kể lại, bắt đầu từ thợ thuyền
đổ ra đường hô vang khẩu hiệu " Bánh Mì "
- Rồi sau đó không chờ để CM nổ ra ở Mỹ hay ở một nước TB
phát triển như trong Học thuyết Marx, ở Petograd đói, một ngày mọi người CN chỉ
có 100gr bánh mì và CMT10 bắt đầu với phá các cửa hiệu bánh mì và rồi LX sụp đổ
...lâu hơn rất nhiều khi dân chúng lại xếp hàng trước các cửa hàng. Không có bạo
động vì bánh mì vẫn còn. Cần có Tư Bản, có thị trường CK, có người chủ và người
làm thuê để " Có cuộc chơi ". Người Nga lại Chơi Lại.
CMT8 phá các kho thóc của Nhật. Tất nhiên bây giờ ở ta cũng
đang Chơi Lại. Lắm ông chủ, lắm tỉ phú lắm, chủ yếu là do Đất. Chắc cũng chẳng
ai đói vì có từ thiện. Nghe đâu ở Sài Gòn còn có quán cơm 2000d
- Trong thời đại bây giờ ở nhiều nước người ta không đói
nhưng lại vẫn có CM. CM Hoa
** Đi buôn và Gái**
- Năm đó tôi có việc đi từ Kharkov xuống Rostock trên sông
Đông. Đến Lugansc có cái chợ mọi người xuống giải lao, đi VS. Thấy một em Nga
bán hàng đong đưa mãi. Lấy địa chỉ em, hứa hẹn gọi là rồi trở về xe. Hóa ra là
xe khác. Xe của tôi đã đi từ tám hoánh rồi. Trông thì cũng một kiểu xe. Đồ đạc
thì trên đó.
Toi gọi ngay một cậu Lada bảo đuổi theo chiếc xe kia. Mất
toi 25 rup nhưng được bài học " Không bắt chuyện với gái dọc đường "
- Lần khác tôi lên Mat. Hồi ở NCS và là CTV KH tôi hay làm
Visa đi Mat đọc sách. Lúc về thanh toán công tác phí được tiền cũng kha khá.
Tôi cũng tranh thủ mua phẩm cho mình và mấy cô ở BM. Có lần đi với một cậu SV.
Chúng thích đi cùng tôi vì chúng không có Visa lại mang hàng. Tối ngủ trên tàu
cậu SV bảo tôi là đi Toilet thấy có cái khăn bọc cục tiền to. Tôi bảo đút xuống
gối rồi ngủ đi. Nhưng nó không ngủ. Một lúc sau thấy hai cô bé đi đi lại lại,
nó gọi tôi bảo chắc của hai con này, anh gọi đi. Tôi gọi và đúng là của chúng.
Chúng lên Mat mua đồ về cho trường liên hoan. Trả cho chúng và bảo cẩn thận.
Sáng hôm sau tỉnh dậy tôi bảo cậu SV chuồn khi thấy hai đưa kia đợi ở sân ga. Cậu
ấy có vẻ tiếc rẻ nhưng tôi nhớ bài học Lugansc " Đi đường không dính với
gái, được cái nọ xui còn nhiều hơn "
**Cybernetics **
Chúng ta đang đối diện với CM 4.0, với Trí tuệ nhân tạo....Hãy
nhớ lại chuyện xưa, đó là sau TC II, khoảng năm 1947 ở Mỹ nhà toán học Robert
Winer và bác sỹ Rozenblat đã cho ra đời Cybernetics-Điều khiển học với quan niệm
mọi đối tượng như " Một Cơ Thể Sống " và thêm nữa là khái niệm "
Hộp Đen - Black Box ". Lập tức chính quyền Soviet xếp cái món đó cùng với
" Thuyết Di Truyền " của Mendel Morgan là " Khoa học Tư sản
" và khoa học Cybernetics đó bị chậm hơn ở phương Tây khoảng chục năm.
Nhưng sau bom nguyên tử thì đến cuộc chạy đua tên lửa ( để
mang bom kiểu như Triều tiên làm bây giờ ) và bài toán đặt ra là bài toán
" Điều Khiển tên lửa bắn trúng với thời gian nhanh nhất T = Min vào tên- lửa-
đối- phương ". Bài toán đó mang tên " Bài toán tác động nhanh -
Быстрое действие". Cái khó ở đây là đại lượng điều khiển bị hạn chế trong
một miền đóng khiến phương pháp biến phân cổ điển bị bó tay. Và cuộc chạy đua
tên lửa LX-Mỹ buộc các nhà lãnh đạo LX phải cần đến cái loại " Khoa học Tư
sản " này.
Và Pontryagin đã đưa ra cách giải bài toán đó dựa trên
nguyên lý mang tên ông ( thực chất là một giả thuyết ). Có thể giải thích nôm
na như sau : " chuyển động của tên lửa tuân theo quy luật vật lý được mô tả
bởi một hệ phương trình
trạng thái ( hệ thực ) của nó tạm gọi là A. Tưởng tượng ra một
hệ phương trình trạng thái khác ( hệ ảo ) đi kèm tạm gọi là B. Tương tác thực-
A và ảo-B cho một hàm số của đại lượng điều khiển H (D) với D là điều khiển. Và
điều kiện cần cho T= min là H ( D ) = max tại mọi thời điểm hiện tại đang xét
"
Nói nôm na theo ngôn ngữ nhà Phật thì đối tượng luôn sống
sâu trong hiện tại, hết mình, buông bỏ quá khứ cho nhẹ, không bất an tương lai
cho rối .... Sự sống chỉ có mặt trong phút giây hiện tại.
Bên Mỹ thì nhà toán học Belman đưa ra Quy Hoạch Động -
Dinamic Programming với thuật toán truy hồi cũng theo triết lý trên.
Giải cả A và B là phức tạp. Có thể có những trường hợp A và
B tỉ lệ với nhau kiểu như Hình-A trùng với Bóng - B giữa trưa...và đó là những
nghiên cứu mà tôi dành ra trong cuộc đời KH của mình
** Nhiệt Động Học và LX **
Các nguyên lý nhiệt động học áp dụng khi chỉ cần biết sự
trao đổi năng lượng với môi trường mà không phụ thuộc vào chi tiết tương tác
trong các hệ ấy. Chỉ có tương tác bên trong Entropy của hệ sẽ tăng, hệ tha hóa
" Nhiệt động học là lý thuyết vật lý duy nhất tổng
quát, trong khả năng ứng dụng và trong các cơ sở lý thuyết của nó, mà tôi tin rằng
sẽ không bao giờ bị lật đổ. " — Albert Einstein
- Loanh quanh Con người và Thế Giới này cũng chỉ có 3 thứ :
Lời - L, Số -S và Hình - H. Đám đông thì bị cảm xúc chi phối nên bị tác động bởi
H và L ( hai tập Fuzzy -Mờ ) . KHKT thì cần đến tập nền S ( tập rõ ) cho thao
tác mạch lạc....Đám đông không thích lý lẽ, con đường tác động đến đám đông là
thông qua công cụ hình ảnh và ví dụ vẽ ra
Học môn môn học để lấy cách nhìn. FEM cho ta một cách nhìn :
a- Chia hệ thống ra hữu hạn các phần tử..b- Thay vì kết nối các PT ở biên là kết
nối ở một số nút...c- Thỏa mãn ĐK cân bằng và liên tục ở mọi nút và còn lại là
việc của MTĐT
-Trần Sỹ Kháng: .... két nối giữa các PT bằng ĐIỂM. Trong vật
lý, đấy là TÂM MẦM SINH RA PHA MỚI. Nó chính là PT Hữu Hạn mới. Ở đấy entropy
khác thể hiện TRẠNG THÁI NĂNG LƯỢNG CỦA HỆ MỚI. Đấy chính là THỂ HIỆN CỦA SỰ SỐNG.
XH sẽ CHẾT nếu kg thay đổi entropy. Chống TỰ CHUYỂN BIẾN LÀ XH CHẾT.
-Đỗ Xuân Trường @Thầy Trần Sỹ Kháng: Khi học Nhiệt động học,
con cũng biết mỗi hạt/phần tử/hệ thống... luôn vận động biến đổi không ngừng
quan điểm cân bằng một cách... hỗn loạn bởi năng lượng của nó. Sự vận động này
chỉ ngưng khi hệ thống hết năng lượng, và thông thường trong quá trình vận động
nếu năng lượng được cấp thêm tăng vọt, nó sẽ phá vỡ điểm cân bằng tạm thời đó
chuyển sang trạng thái cân bằng mới ở mức cao hơn, hoặc ngược lại khi bị mất
năng lượng nó sẽ chuyển xuống trạng thái ở mức năng lượng thấp hơn. Một hệ thống
không có sự vận động, là hệ thống chết, xã hội cũng vậy.
Trung Tran: Cái món này cũng như Động Cơ Vĩnh cửu vậy. Nhiệt
động học chia vũ trụ ra thành các hệ ngăn cách bởi biên giới (có thật hay tưởng
tượng). Và như vậy có khái niệm ngoài và trong hệ. Trong thuyết tiến hóa cho một
hệ ( quần thể ) thì Mục tiêu là ở bên ngoài ( môi trường ) và tác động trở lại
hệ thông qua mạch hồi tiếp để đào thải những yếu tố hay cá thể nào đó ( giống
như khi nhiệt độ môi trường tăng thì cơ thể toát mồ hôi để nhiệt độ cơ thể
không tăng )...Nếu không so sánh với bên ngoài ( mất cảm biến ) thì nhiệt độ cơ
thể sẽ tăng, Entropy tăng và hệ bị ốm, toi. XHLX bị ốm vì không so sánh Năng Suất
LĐ với Mỹ ( Bên ngoài )... Cứ bỏ qua bên ngoài mà lo phê bình và tự phê bình
thì Hệ Thống đó tha hóa. Có một quyển truyện của LX in thời Gorbachev tên là
" trò chơi ". Trong nước họ rất muốn phê bình và loại bỏ một Đạo Diễn
vì ông ta có suy nghĩ khác. Nhưng nếu loại ông thì lấy ai làm phim đi so đo với
phương Tây . Đành dùng nhưng dùng xong lại chèn ép. Vova có kể cho tôi là năm
43 bí quá LX thả các sỹ quan trong nhà tù Siberie và cũng nhờ đó đánh thắng Đức....
XHXHCN giống như những con người trên cái tàu to có nhiều dự trữ lương thực tài
nguyên và lo đánh đấm nhau, chỉ khi có con cá mập to đến hay dự trữ cạn kiệt
thì mới chịu thay đổi để khỏi chết
**Học, Học, Học - Lenin **
Hôm nay Anh tặng tôi quyển sách về " Lý Luận và Công
Nghệ dạy học hiện đại " mới viết xong. Tôi đã chờ nó 10 năm rồi. Được làm
việc cùng Anh là hạnh phúc và tôi luôn ngạc nhiên. Anh học lúc nào nhỉ, không
phải là cái khả năng tiếng Nga, Anh, Pháp, Đức, Tàu và Nhật của Anh vì tôi biết
một số người cũng có mà là cách nhìn vấn đề thật đơn giản, luôn quy mọi thứ về
đơn giản...như nó đáng lẽ nên phải như vậy trong dạy và học.
Tôi luôn nhớ Anh thích câu nói của Enstein :" nếu bạn
nói cho đứa trẻ lên 6 điều gì đó mà nó không hiểu nghĩa là bạn chẳng hiểu gì cả
". Bên cạnh Anh tôi luôn là đứa trẻ lên 6 để nghe Anh nói về Topo, Hình học
vi phân, về Nguyên lý máy, cả về Tâm Linh nữa.
Ghi lại 3 điều Anh
nói hôm nay
- Nghe thì quên, nhìn thì nhớ, làm thì hiểu
- Học như không học nhưng mà học
- Thế giới ngày nay là Thực tại -Ảo. Ảo nó nối dài cái đầu
và cánh tay của ta
Tôi sướng quá hỏi Anh :" Nó còn nối dài trái tim nữa chứ
". Anh không trả lời chỉ bật TV. Anh thích xem Tenis. Chị đang ở trên gác
đi xuống
** ĐÚNG NGHĨA **
- Broker là người thay mặt cho khách hàng đóng vai trò là
trung gian giữa người bán và người mua chứng khoán. Khách hàng sẽ phải trả phí
cho các công việc của nhà môi giới thường là dưới hình thức phí hoa hồng cho
các giao dịch.
Một nguyên tắc đặt ra là họ không được tham gia mua bán chứng
khoán...nếu không họ không còn là Broker theo đúng nghĩa
- Bác sĩ còn gọi là Thầy thuốc là người duy trì, phục hồi sức
khỏe con người bằng cách nghiên cứu, chẩn đoán và chữa trị bệnh tật và thương tật
dựa trên kiến thức về cơ thể con người. ...
Một nguyên tắc đặt ra là không được tham gia về Kinh doanh :
Thuốc men và Thiết bị y tế..nếu không họ không còn là BS theo đúng nghĩa
- Giáo viên là người giảng dạy, giáo dục cho học viên, lên kế
hoạch, tiến hành các tiết dạy học, thực hành và phát triển các khóa học nằm
trong chương trình giảng dạy của nhà trường đồng thời cũng là người kiểm tra,
ra đề, chấm điểm thi cho học sinh để đánh gia chất lượng từng học trò.
Một nguyên tắc đặt ra là không được tham gia về Kinh doanh
trong lĩnh vực giáo dục..nếu không họ không còn là BV theo đúng nghĩa
- Cán bộ là Đày tớ của Dân nhà giàu.
Một nguyên tắc đặt ra là không được là Đày tớ của Dân nghèo
..nếu không họ không còn là CB theo đúng nghĩa — với Toan Canh Nguyen và
Nhu-Lan Vu.
** Hoài Niệm Nga **
- Ở Việt Nam có chiếu bộ phim " Duy Nhất - Единственная
" mà Vysotsky đóng vai ca sỹ bế tắc tìm đến rượu và tình yêu. Một góc nước
Nga được thấy qua hình ảnh " chai rượu Vodka và chiếc đàn ghi ta ".
Khi Liên hoan phim ở Liên Xô năm 1970, Vysotsky đã lên tặng hoa và tỏ tình luôn
với một cô giảm khảo người Pháp Marina. Họ lấy nhau và nhờ đó Vysotsky được đi
sang phương Tây. Mỗi lần anh trở về Nga là các nghệ sỹ Nga chờ đợi để nghe anh
hát và kể về thế giới.
- Những năm cuối đời ông trở thành thần tượng của giới trẻ
Xô Viết, đặc biệt nổi tiếng ở thập niên cuối cùng. Vladimir Vysotsky mất ngày
25 tháng 7 năm 1980 ở Moskva. Khi anh chết Marina có viết một quyển sách về anh
tên là " Le Vol Arrete' - Chuyến bay bị dừng ". Cả nước khóc cái chết
của ông. Đám tang của ông có hàng chục nghìn người tham dự. Đám tang rất dài ở
Moscow về nghĩa trang Wagankowskim. Ông giám đốc nghĩa trang không cho chôn vì
anh không đủ tiêu chuẩn. May có ông Kobzon dẫn đầu đám tang nói rằng chôn vào
tiêu chuẩn Nghệ sỹ nhân dân của ông. Ông giám đốc biết đó là Vysotki, ông đã quỳ
xuống khóc nói nước Nga tội nghiệp lại mất đi một người con và ông đòi chôn vào
tiêu chuẩn của ông ta.
" Bласти хотели его тихо, быстро похоронить. Закрытый
тогда город, Олимпиада, а получилась довольно для них неприятная картина. Когда
они наврали, сказали, что привезут гроб, чтобы проститься с ним, а очередь шла
от самого Кремля…Стали выламывать его портрет, который мы выставили в окно
второго этажа театра… Поливочные машины стали сметать цветы, которые люди
берегли зонтиками, потому что была страшная жара… И вот эта толпа огромная,
которая вела себя просто идеально, начала кричать на всю площадь: «Фашисты!
Фашисты!». Этот кадр обошёл весь мир…
— из воспоминаний Ю. Любимова "
" Chính quyền muốn lặng lẽ, nhanh chóng chôn nó. Thành
phố bị đóng cửa-Thế vận hội 80, nhưng hóa ra lễ tang ông là một hình ảnh khá
khó chịu cho họ. Khi họ nói dối, họ nói rằng họ đã mang quan tài để nói lời tạm
biệt với anh ta, thì đến lượt từ Kremlin, một đoàn người xuất hiện ... Bắt đầu
gỡ những bức ảnh của ông, mà chúng tôi đặt tại tầng hai của nhà hát ... Máy
phun nước bắt đầu phá sạch những bó hoa mà mọi người đã đặt cho ông ... Và đám
đông này là rất lớn, mà cư xử hoàn hảo, tôi bắt đầu hét lên cho toàn bộ khu vực
" Phát xít! Phát xít! ". Khung cảnh này đã đi khắp thế giới ...
- từ hồi ký của Y. Lyubimov "
" Высоцкого хоронила, казалось, вся Москва. Марина Влади
уже в автобусе, направившемся в сторону Ваганькова, сказала одному из друзей
мужа — Вадиму Туманову: «Вадим, я видела, как хоронили принцев, королей, но
ничего подобного не видела!…»
" Đi tiễn Vysotsky , hình như cả Moscow. Người vợ góa
Marina Vladi khi đã lên xe buýt còn hướng về phía nghĩa trang Vagankov, nói với
một trong những người bạn của chồng cô: Vadim " tôi đã thấy lễ tang những
hoàng tử, những vị vua, nhưng tôi chưa thấy cái gì như hôm nay ... "
Ai qua Mat có thể đến thăm mộ anh. Trên đó thường có chai rượu,
có lúc ai đó mang đặt cả một chiếc đàn ghita lên mộ. Tôi đã từng qua Mat không
chỉ một lần nhưng tòan vội, chai votka nhỏ luôn trong túi, để rồi lại chỉ uống
một mình.
- Hôm nay đi qua ngõ bỗng dưng nghe tiếng ghita bập bùng, lại
nhớ cái giọng khàn say rượu xưa
Truyện kể với 3 gạch đầu dòng
**Những con Kền Kền**
-Tôi bất ngờ vì sự thành công của người bạn tôi. Có thể nói ở
một nước Đông Âu nhỏ mà có được lượng Đô la hồi đó là một sự kỳ diệu.
Chúng tôi leo lên đồi, ngồi uống bia trong nhà, ngắm những
hàng cây xanh rung rinh táo ngoài vườn. Tôi hỏi : " Thế hãy nói một câu
thôi, sự Thành Công nằm ở đâu ".
-Chữ Hiếu ông ạ-Cậu ta trả lời-Tôi về thăm nhà năm đó. Lúc
đi mẹ lại bỗng dưng ốm nặng. Mẹ cầm tay tôi. Tôi bỗng dưng thấy không thể khác
được. Hủy vé. Các phi vụ đánh thuốc lá sang Đức, đánh thuốc về nước, thây kệ. Mẹ
đang ốm.
Khi tôi sang, các nhóm khác, cả lũ đã bị CA nước đó quây bắt.
Một chiến dịch. Còn lại tôi thoát. Rồi lại một chợ, kho bị cháy. Giá lên, cháy
hàng. Mọi thứ như về tay tôi.
- Chúng tôi nói chuyện vì sự giàu lên của nhóm Đại Gia Nga
mà Trần Quốc Quân đang viết. Đơn giản vì ở Nga chết nhiều quá, các nước khác đỡ
hơn. Kẻ sống sót sẽ được hưởng. Cũng như trên Sàn Chứng Khoán ấy-Biểu tưởng của
Người thành đạt là " Những con kền kền ăn xác chết "
**Con Người, Công Nghệ và Mục Đích **
- Internet nói chung và mạng XH nói riêng thay đổi thay đổi
TG chúng ta. Thời gian và không gian mà chúng ta sống đã thay đổi. Thế giới trở
nên PHẢNG.
Chúng ta có Hạnh Phúc hơn không hay Bất An hơn.
Cũng như Gió ấy, nó có thể đưa thuyền, có thể lật thuyền.
Tính hai mặt của sự vật
- Một SV của tôi muốn kết bạn với thầy. Tôi hỏi cậu đó : Hãy
đưa 3 lý do cho việc đó.
Cậu ấy nói vì FB tương tác mạnh. Cậu ấy không trả lời vào MỤC
ĐÍCH dùng FB. Có thể vì thế trong List của tôi hầu như không có SV
Với tôi Mục Đích trong cuộc sống thế nào thì vào FB vẫn thế.
Nhưng cánh tay và trí óc sẽ được nối dài hơn.
- Trong các Biến đổi háy Chuyển hóa thường có một Đại lượng
nào đó được bảo toàn ( Invariant ). Kiểu như cái tấm có lỗ hình vuông, có góc
khó tính toán, ta có thể làm biến dạng không gian T- Thực của nó để trong không
gian A- Ảo cái lỗ thành tròn, dễ tính toán hơn với các phương tiện giải tích.
Có kết quả trong A xong ta lại chuyển ngược về không gian thực T.
Thế giới Số ( Rõ ) đôi khi làm Toán khó, chuyển sang Thế giới
Lời ( Mờ ) dễ hơn rồi được kết quả ở đó ta chuyển ngược lại. Đó là những gì có
thể làm được trong Fuzzy Control và trong Hedge Algebra
Thế giới Ảo trong Facebook hay trong các truyện, thơ siêu thực
nó lung linh tự do hơn và có thể đạt cái Mục đích mà trong Thế giới thực khó
hơn. Tuy nhiên loanh quanh vẫn cái từ Mục Đich. Đôi khi vào Thế giới khác người
ta quên hoặc đánh mất Mục Đích, không có cái Invariant để trở về, LẠC trong Thế
giới ảo.
Đọc Thơ hay Văn chương cũng vậy. Ở VN quen đọc luôn trong Thế
Giới Thực, quen đọc báo nhiều hơn. Cái khen của người Việt là " giống ý thực
". Nói chung là cái Cyber hay Virtual Space xa lạ với chúng ta.
**3 thực hành Thiền**
1/Scan thở sâu đều chậm nhẹ. Theo dõi đưa hơi thở đến khắp
cơ thể ( full scan of body ) rồi tụ lại ở rốn
2/Lòng biết ơn tất cả và mỉm cười
3/ Đặt ý vào Tâm, mở ra không gian của Tâm giống như một bầu
trời, tập trung vào các ngôi sao bên trong bầu trời và tạo ra những suy nghĩ có
ý nghĩa, mạnh mẽ và đẹp'
**VI HÀNH_ THĂM HỎI Và Iceberg **
-Sự gần gũi giữa quan và dân có thể thực hiện qua những chuyến
thăm hỏi được tổ chức cẩn thận, có cố vấn, nhà báo đi kèm. Điều đó không chỉ xảy
ra giữa quan và dân một nước mà cả giữa TT Obama và quán Bún chả, TT Trudeau và
Quán cà phê Việt. Ở ta thì chuyện đi ăn quà đó hiếm, thường là những chuyến
thăm hỏi, nói chuyện.
- Hồi đoàn cán bộ cao cấp VN sang AOH năm 1980 tôi có lên ở
đó 10 ngày. Các bác ấy được nhà trường cho đi thăm các nơi, trường học, nông
trường, nhà máy...về kể cho tôi. Ban ngày tôi lên thư viện, tối về ngủ và ăn
cơm nói chuyện với các bác ấy. Tôi có đưa bác Vũ Cao và mấy bác khác đi ra ngoại
ô Moscow, ra chợ, ra ga để thấy một chút cái Tảng Băng Chìm của XH LX, cái mà
không có trong sách giáo khoa, những lại có nhiều trong thơ, bài hát
" Có con sông mặt đóng băng
Mà dòng lũ vẫn dưới lòng chảy trôi ". -thơ Evtushenko
Đi thăm dân là tốt, để thấy được phần trên của tẳng băng
trôi. Còn muốn thấy phần chìm thì chắc không thể. Phải lặn xuống chứ.
- Có một hành xử khác của Vua Quan xưa để tiếp xúc với dân.
Đó là VI HÀNH. Ở Tàu có Khang Hy, Càn Long hay đi. Ở Nga thì có Pie đệ nhất hay
lang thang các quán rượu, có khi vua giả làm hoa tiêu xuống tàu thủy- ấy là tôi
xem phim thấy vậy. Nhưng chuyện Lenin cải trang đi xuống với công nhân trước
CMT 10 để nắm tình hình ( rất liều ) và cải trang vào hiệu cắt tóc ( ở đó họ ngồi
chờ hay tán gẫu và hay ca thán chính quyền )- thì tôi học trong SGK LX.
Vậy nên hiểu thêm chút về VI HÀNH
" VI Hành là gì ? "Vi hành chính là giấu mặt",
giấu thận phận cao sang, quyền quý của mình trà trộn vào dân chúng mà không ai
phát hiện ra để được tận “mắt thấy, tai nghe” mọi điều, mọi việc đáo mọi đúng
như nó đang diễn ra trong cuộc sống mà không bị nhiễu, bị khúc xạ qua lăng kính
tâu bẩm, tấu trình của các quan lại, bộ phận giúp việc ở dưới mà nay ta gọi là
báo cáo.
Vấn đề đặt ra là vì sao lại phải vi hành? Vì lẽ, mọi việc
khi được nghe qua bẩm báo hay tấu chương thường không sát hợp với thực tế cuộc
sống và bị bẻ đi theo hướng của người bẩm báo, tấu trình. Bởi ngày xưa quan lại
cũng sinh bệnh thành tích theo kiểu “xấu che, tốt khoe”. Thậm chí là bịa đặt,
xuyên tạc để lợi mình hại người. Thế nên, nhà vua đôi khi phải cải trang để nắm
bắt tình hình và có những chỉ dụ xử lý sát hợp thực tế và đúng lòng dân để giữ
yên sơn hà, xã tắc.
Còn đi xuống dân mà võng giá xênh xang, cờ xí rợp trời, tiền
hô hậu ủng, cờ, đèn, kèn, trống giăng khắp nơi thì không ai gọi là "vi
hành" cả mà chỉ là phô trương thanh thế mà thôi. Và đi như thế thì thường
là không được nhìn thấy thấy cảnh thật, việc thật và nhất là không được nghe những
lời nói thật. Và những cảnh, người, việc và lời nói nghe được đều phần lớn là
trình diễn.
Từ đấy đối chiếu với việc các cán bộ lãnh đạo các ban, bộ, ngành,
địa phương của ta đi thăm thú nơi này, nơi nọ hoặc gặp gỡ trực tiếp đối thoại với
dân thì không thể gọi là "vi hành" được mà đó là một hành vi đi thực
tế. Vì đi công khai, thành đoàn công tác. Trước khi đi đã có công văn gửi xuống
hay điện thoại thông báo là sẽ có người này, người nọ, đến chỗ này, chỗ kia để
tìm hiểu, giải quyết việc này, việc nọ...
Vậy là đã lộ diện, lộ mục đích rồi không phải là hành vi “cải
trang đi ra khỏi nơi ở, không cho ai biết” . Vì lộ cho nên khó mà “bí mật, bất
ngờ” tiếp cận, hiểu rõ, nắm đúng sự việc đang diễn ra trong cuộc sống. Vì những
nơi đã được chuẩn bị, đã được dọn dẹp sạch sẽ và luôn thấy “đường thông, hè
thoáng” không gặp “ách tắc, cản trở” hay “bụi bặm, rác rến” ở đâu cả. "
**Tiếng Việt Fuzzy **
"Ôi tiếng Việt như bùn và như lụa
Óng tre ngà và mềm mại như tơ” - thơ Lưu Quang Vũ.
- Chữ Tàu là Tượng Hình. Nhìn hình bắt ý. Tôi dốt tiếng Tàu
nhưng thấy bảo chữ một là một gạch, hai là hai gạch, coi như vừa đọc vừa xem
hình
- Chữ tiếng Việt bỏ Nôm sang Latin là chữ tượng thanh, tức
là không tượng ý và tượng hình, tức không biểu đạt âm và chữ mà chỉ là một quy
ước ký hiệu không liên hệ với nhau về mặt ý nghĩa.
Ký hiệu ngôn ngữ về tượng thanh thì ưu việt nhất là mỗi chữ
một âm và ngược lại, mỗi âm một chữ. Và tiếng Việt ta không như vậy. Nói vậy,
viết vậy nhưng không nghĩ vậy, một âm vị được biểu đạt bằng hai hoặc ba chữ cái
ghép lại, cùng là một âm nhưng được thể hiện bằng nhiều chữ cái hoặc tổ hợp chữ
cái khác nhau (như i/y, tr/ch/gi...).
Cho Khoa học, cho Hành chính, cho Kinh tế ... nhưng thứ cần
hiểu giống nhau không phụ thuộc vào tâm lý, tâm trạng con người thì khó. Cho
Thơ thì tuyệt vì chất Thơ là Fuzzy mà
- Thực ra mọi thứ phụ thuộc vào lớp trẻ, chúng nhanh lắm. Hiện
nay chúng đang quan tâm đến ShowBiz và Chat Chít. Chúng cũng tự cải tiến chữ tiếng
Việt nhiều rồi. Biết đâu một năm sau vào trang của giới trẻ lại toàn thấy viết
cữ t'eo kiểu Tiếg Vịt Này
**Cái TẠNG nó thế **
Nghe tin một trong Hồ Đồ xứ Phuống, thi sỹ Huy Mau Le dừng
FB mà tôi hụt hẫng quá. Đang theo dõi các bài Thơ Văn Xuôi bác ấy post.
Sợ nhất là phản ứng dây chuyền lây nhiễm. Rồi Tam Đại Hồ Đồ
Trần Sỹ Kháng, Thanh Chương Phan, Đoàn Xuân Hoà với Mỹ Nhân Tây Hồ Ngọc Nữ cũng
bỏ đi thì FB còn lại gì, Thơ còn lại gì.
Có chuyện gì nhỉ. Có phải rồi mình cũng thế không. Đã mấy lần
rồi. Lần đầu có anh Lê Đạt khuyên tôi ở lại. Bây giờ cũng chẳng thấy anh ấy
đâu. Lần sau định rời Thơ thì Hà Kim Thu khuyên tôi ở lại và thế là có được tập
thơ " Trời Đùa."
Lần tới có ai sẽ khuyên mình ... ?
“Mỗi lần rời khỏi một nơi nào đó, thật khó để phân biệt,
chúng tôi bỏ đi hay chạy trốn.” - Nguyễn Ngọc Tư.
** NGƯỜI VIỆT RA NƯỚC NGOÀI **
- Đọc bài viết NGƯỜI VIỆT RA NƯỚC NGOÀI Share về này tôi nhớ
lại lần ở Paris năm 1989. Tôi nhờ một ông chụp hộ cái ảnh đứng trước tượng gì
đó ở vườn hoa Luxemburg. Ông đó chụp xong đưa lại cho tôi cái Cannon và biết
ngay tôi là người Việt. Tôi tò mò vì sao ông lại không nghĩ tôi là người nước
khác, bề ngoài tôi cao 1m73, mắt xếch, tóc xoăn, hồi đó lại nấng lên để ria. quần
áo thì cũng ổn, Mark C&A trung lưu. Ông ấy bảo vì chụp ảnh. Ông ấy đã xem
Album người Việt, 50 % là ảnh đứng cạnh nơi đẹp nhưng bao giờ cũng phải rõ mặt
mình, 50% là nâng cốc ( cũng phải mình là trung tâm ), không có ảnh phong cảnh
không.
- Bây giờ thì tiện hơn nhiều, có điều Album là Facebook chỉ
có tỉ lệ khác đi rồi. 50% vẫn là nâng cốc, 30% là ảnh đứng cạnh nơi đẹp, 10% là
ảnh đứng dàn tạo dáng như kiểu họp ASEAN vừa rồi nhưng không bắt chéo tay nhau
kiểu nguyên thú quốc gia mà thường là hàng đứng nghiêng nghiêng chao người giơ
tay như bầy én lượn ( tất nhiên hiệu ứng tuyệt vời nếu các nàng lại mặc áo dài
các mầu khác nhau trong Mùa Thu Lá Bay )
- Vẫn còn 10%. Đó là Tự chụp, một mình hoặc với ai đó –
Selfie
**CÁI TẠNG**
- Hôm nay lại phải trả lời bố con một cậu bé là có nên cho
cháu đi du học sớm không, học từ phổ thông. Tôi trả lời là nếu có ý định học ĐH
ở Mỹ thì nên đi học PT từ lớp 11. Chính một hai năm học PT ở Mỹ thì có thể giúp
xác định được " Sở Trường & Sở Thích " của cháu để chọn vào ĐH
nào, học gì tiếp. Nếu ở VN học mà cũng xác định được " Sở Trường & Sở
Thích " thì khỏi phải đi. Đó cũng chính là cái Tạng của con người, cũng chẳng
mấy ai giống ai
- " Thế người Việt mình kiểu gì cũng phải có cái Tạng
chung chứ " - Cậu bé hỏi tôi.
- Kể ra cũng có. Người Việt có " Sở Trường & Sở
Thích " trong một số lĩnh vực đặc biệt là KInh Doanh-KD. Những người thành
đạt nhất thường là do KD đất, KD dự án, KD quan hệ. Tất nhiên đi kèm với BĐS là
các khu Du lịch kiểu VinPearl, Phú Quốc ...rồi ngành CN Vui chơi giải trí, Hoa
hậu,... rồi từ đó cũng kéo theo ngành Thời trang, Dịch vụ, Phim ảnh, Xây dựng,
Nội thất, Điện đóm các màu phát triển.
Mỗi nước hình như Tạng cũng khác nhau. Anh Bắc Triều thì
" " Sở Trường & Sở Thích " là Tàu ngầm, Tên lửa, Bom H và Vệ
tinh. Chắc cái đó sẽ kéo theo KHKT như Điện tử, Cơ Khí, Vật liệu....
Thôi làm cái gì hợp với cái Tạng của mình. Học cái gì hợp với
cái Tạng của mình.
Ông bố cậu bé ngồi yên mãi rồi cũng hỏi " Nghe nói là
người Việt ở nước ngoài sở trường và sở thích là Mở quán phở, Làm Nail và bán
hàng ở chợ. Các Đại Gia đều vậy. Cái Tạng Việt là vậy "
**CÃI NHAU**
- Vấn đề cơ bản của triết học gắn liền với việc cãi nhau của
hai anh duy vật và duy tâm.
1. Chủ nghĩa duy vật khẳng định vật chất có trước, ý thức có
sau; thế giới vật chất tồn tại một cách khách quan, độc lập với ý thức con người
và không do ai sáng tạo ra; còn ý thức là sự phản ánh thế giới khách quan vào
trong bộ óc con người; không thể có tinh thần, ý thức nếu không có vật chất.
2. Chủ nghĩa duy tâm cho rằng ý thức, tinh thần có trước và
quyết định giới tự nhiên. Giới tự nhiên chỉ là một dạng tồn tại khác của tinh
thần, ý thức.
3. Bên cạnh các nhà triết học nhất nguyên luận(duy vật hoặc
duy tâm) giải thích thế giới từ một nguyên thể hoặc vật chất hoặc tinh thần,
còn có các nhà triết học nhị nguyên luận- thế giới vật chất sinh ra từ nguyên
thể vật chất, thế giới tinh thần sinh ra từ nguyên thể tinh thần. Đỡ cãi nhau
- Lenin nói ( chắc cho nước Nga hồi đó )
Chủ nghĩa Cộng Sản = Chính quyền về tay Soviet + Điện khí
hoá TQ
Sống cùng phòng với tôi thằng Vova nói là cần bổ xung cái
công thức đó một số hạng nữa, cái có trong bài hát Nga : Đất rộng, nhiều rừng,
cánh đông, sông ...với mỏ vàng, mỏ dầu
Chủ nghĩa Cộng Sản = Chính quyền về tay Soviet + Điện khí
hoá TQ + Tài nguyên ( Đất rộng, nhiều rừng, cánh đồng, sông ...với mỏ vàng, mỏ
dầu )
Cãi nhau với nó mãi, giờ chẳng biết nó ở đâu nữa đề ...cãi.
-Ông PGS TS BH bị ném đá dữ quá. Rồi TV với bà TSKH ĐH vào
cuộc, thế là cãi nhau to thêm.
Nếu ông ấy viết về công trình nghiên cứu của ông là:
" Một giải pháp chữ tiếng Việt để giảm bớt ký tự và
Nuance phát âm ( chưa xét tới các yếu tố khác như Văn hoá, Tâm lý...Việt "
thì chẳng có gì cãi nhau hay ném đá. Nhưng cũng phải công nhận
là học viết theo cách của ông ấy nhanh thật. Nhiều người ném đá, tranh luận
dùng ngay được loại chữ Vịt đó
-Khoảng trống & Bí ẩn
“ Cái đẹp đẽ nhất mà chúng ta có thể trải nghiệm được là cái
bí ẩn. Đó là cảm thức nền tảng trong cái nôi của nghệ thuật và khoa học chân
chính. Kẻ nào không biết đến nó, không còn khả năng ngạc nhiên hay kinh ngạc, kẻ
đó coi như đã chết, đã tắt rụi lửa sống trong mắt mình ” - Albert Einstein.
-Cái sự bí ẩn đó là khoảng trống kỳ diệu để con người có thể
tự do mơ ước, cho là thế nọ thế kia. Các Giả thuyết, Tiên đề, Học thuyết, Lòng
tin Tôn giáo cũng nhờ nó mà có. Đó là những cái Thứ Nhất. Những cái đó có thể
được kiểm chứng với những điều kiện, phạm vi phụ thuộc vào mục tiêu chủ quan
con người muốn chứ không bao giờ có thể được kiểm chứng đến cùng và vô điều kiện.
-Sang cái Thứ Hai. Sau những thứ đặt ra không thể kiểm chứng
hoàn toàn, thì con người sẽ dùng đến lập luận ( Logic ) để từ cái nọ ra tiếp cái
kia và quên mất cái đó lại cũng hoàn toàn chủ quan
- Vậy Chân lý là gì, có không. Đó là những gì ta chiêm nghiệm
thấy được cho ta và cho những người gần gũi.
Chân lý ở một mức độ nào cũng có thể là những suy nghĩ chủ
quan độc lập với nhau lại trùng hợp giống nhau. Đành vậy
** NGƯỜI MÙ SỜ VOI**
- Người mù sờ voi có lý, hòan tòan có lý khi nói " Đây
là cái cột " hoặc là " trong con voi có cái giống cái cột ".
Nhưng nếu họ nói " Có khả năng con voi là cái cột
" thì cũng không phải là vô lý vì khỏang trống vẫn còn, vẫn còn sờ tiếp
voi mà.
Họ sẽ không có lý khi khẳng định " Con voi là cái cột
"
- Chuyện " Người mù sờ voi " nói rằng, không thể
nhìn thấy hết một sự vật. Khỏang trống luôn có. Mọi suy luận đều là chủ quan
cho dù suy luận từ những giả định tiếp mà ngay cả từ những quan sát, thực nghiệm.
Nhưng người ta hay lái sang điều khác như “Một phần sự thật
không phải là sự thật”, nghe rất kêu, xuôi tai mà thực ra là nhằm phủ định một
cách kín đáo cái “Một phần”.
- Sự suy luận nhập nhằng lượng chất, dùng cái nọ che cái kia
hay gặp trong đời sống một cách vô ý thức hoặc có ý thức nhằm một mục tiêu ẩn.
Sự suy luận lượng chất bóc tách, cái nọ làm sáng cái kia thấy trong khoa học.
Trong " Logic mờ " cái đó lại rõ nhất.
Một phần sự thật, không phải là toàn bộ sự thật, nhưng nó vẫn
là một phần sự thật.
Một nửa quả táo không phải tòan quả táo nhưng không phải nửa
quả lê. Nó là chính nó : " Nửa quả táo ".
Một chút yêu thương cũng vậy.
(1)- Khỏang trống bất định, không bao giờ đủ thông tin.
(2)- Mọi suy luận là chủ quan.
(3)- Tính mục đích của suy luận
**ĐÁM ĐÔNG BITCOIN**
Cứ thấy nói đến từ Đám-Đông là nhiều người đã chuẩn bị ngay
gạch đá. Phải xin lỗi trước các ACE là đây là thuật ngữ Crowd thôi, có thể dùng
từ Quần -Thể ( Population ).
Cái đầu thì thiên về Cảm Xúc, Lây Nhiễm...Cái sau thì thiên
về Tiến Hoá, Tha hoá....
Cái đầu thì dị ứng với Tư duy và phấn khích hay hoảng loạn bởi
những hình ảnh, vị dụ với ngôn từ có cánh....Cái sau thì luôn bổ xung và đào thải
để kháng cự lại tác động của bên ngoài
Còn một thuật ngữ nữa: Cộng-Đồng ( Community ) nhưng sẽ
không bàn ở đây "
Thấy người ta nói Bitcon có chất Ponzi, rồi người ta còn nói
nó có tính KD Đa Cấp Multi-Level Marketing ( MLM ). Vậy Ponzi và Multi-Level
Marketing là gì ?
" Mô hình Ponzi là có một Đối-Tượng (ĐT) thu hút đầu tư
là lấy tiền người sau trả lãi cho người trước. Nếu nó sống được lâu ( bạn có
Lòng-Tin là vậy ) thì sao bạn không đầu tư khi lãi suất nó cao, chẳng mấy chốc
mà thu được vốn, sau đó là ăn lãi ". Nhưng bạn sợ, e dè cái anh ĐT đó. Nó
là lừa đảo và bạn phải ra sớm hơn trước khi nó sập nếu đã tham gia "
" Còn tham gia MLM là trở thành người bán hàng đa cấp mặc
dù vẫn bán sản phẩm trực tiếp cho người tiêu dùng bán lẻ cuối cùng bằng cách giới
thiệu sản phẩm và tiếp thị truyền miệng nhưng điều quan trọng nhất là bạn cần
tuyển dụng người khác tham gia bán hàng để những người này có thể trở thành nhà
phân phối cấp dưới của bạn và bạn có tiền từ việc đó - Bán giấc mơ trước, sau
đó mới bán sản phẩm. Nó dễ bị thao túng nhờ lây nhiễm Hiệu Ứng Đám Đông. Nếu bạn
tham gia muộn thì bạn là người đổ vỏ cho những người ăn ốc trên bạn trong cái cấu
trúc kim tự tháp MLM "
- Thế thì không phải rồi. Bitcoin là một loại tiền tệ kỹ thuật
số phân cấp, có thể được trao đổi trực tiếp bằng thiết bị kết nối Internet mà
không cần thông qua một tổ chức tài chính trung gian nào
Không thấy ở sân chơi này chuyện lãi suất, cũng không có ĐT.
Nếu nó sống được lâu ( bạn có Lòng-Tin là vậy ) thì sao bạn không đầu tư khi nó
có cái giống vàng là không có ĐT ( có thể là bạn-người tham gia ) lại có thể tự
tạo ra Bitcoin, nhưng có thể khai thác được Bitcoin và vì có những tính chất
sau của tiền tệ: Đáng giá, lưu thông, dự trữ, thanh toán.
- Để hiểu rõ và cân nhắc Bitcoin có quý không ta hãy đối chiếu
với Vàng vì đã quen rồi câu nói " Quý như Vàng "
Nhắc đến Vàng, cái Kim loại quý này là quý thật, nó : 1-Dễ
phân biệt,..2-Bền vững..3-Ổn định về lượng sẵn có..4-Giá trị nội tại không bị
biến động.
Người ta hay quy mọi thứ có giá trị ra Vàng với Lòng-Tin giá
trị Vàng là một thước đo. USD xưa được quy ra Vàng, có bản vị Vàng nên người ta
coi nó như Vàng, như một Thước-Đo để mọi giá trị khác quy về nó, USD ấy. Dưới
chế độ bản vị vàng, tổ chức phát hành tiền mặt (ở dạng giấy bạc hay tiền xu)
cam kết sẵn sàng nhận lại tiền mặt và trả vàng nếu được yêu cầu. Các chính phủ
sử dụng thước đo giá trị cố định này nếu chấp nhận thanh toán cả tiền mặt của
chính phủ nước khác bằng vàng sẽ có liên hệ tiền tệ ấn định (lượng tiền mặt lưu
hành, tỷ giá quy đổi, v.v..)
Có điều là USD bị nước Mỹ in ra lắm quá. Cả một thời gian
dài người ta vẫn tin ở cái thước đo USD vì nghĩ nó là có bản vị vàng hay nói
cách khác lúc cần có thể vào ngân hàng ở Mỹ để chuyển nó ra Vàng ( Từ 1934
Chính phủ Mỹ giữ mức giá 35 USD một ounce cho ..cho đến khi TT Pháp De Gaulle
doạ cho một tàu chở USD sang Mỹ đổi lấy vàng thì Lòng-Tin vào thước đo USD mới
chấm dứt. Ngày 15 tháng 8 năm 1971, khi Tổng thống Richard Nixon tuyên bố rằng
Hoa Kỳ sẽ không còn chuyển đồng đô la sang vàng ở một tỉ giá cố định..Tuy vậy
Vàng lại là cái mà các nhà đầu tư, nhà giàu trú ẩn trước sự biến động bất thường
của thế giới tài chính. Cho đến nay, nó vẫn là đối tượng dự trữ quan trọng ở
các ngân hàng trung ương và chính phủ, là phương tiện duy trì khả năng thanh
khoản và thực hiện chức năng bảo toàn giá trị ).
- Trở lại với Bitcoin. Nó, Bitcoin, có khả năng cạnh tranh
trực tiếp với vàng do có đầy đủ các tính chất của kim loại này và vượt qua được
sự kiểm soát của chính phủ. Nếu so với những đồng tiền được ban hành bởi chính
phủ (tiền pháp định), Bitcoin có thêm những ưu điểm sau:
Không có ngân hàng trung ương: Tránh được tình trạng lạm
phát khi ngân hàng trung ương in tiền cho các tổ chức tài chính và các tập đoàn
vay khi làm ăn thua lỗ.
Không cần giao dịch qua kênh trung gian: Giảm thiểu chi phí
ngân hàng và các kênh tài chính trung gian. Giao dịch tại bất kỳ thời điểm nào
kể cả ngày nghỉ.
Không ai có quyền đóng băng tài khoản hay ngừng giao dịch.
Không thể bị làm giả. Chi phí kiểm định chất lượng vàng rất
cao, còn việc kiểm định Bitcoin không hề tốn chi phí nào.
Đơn vị tiền tệ có thể chia nhỏ ra tới mức gần như vô hạn,
giúp cho việc thanh toán chính xác rất dễ dàng.
Ít nguy hiểm cho các cửa hàng chấp nhận giao dịch Bitcoin
hơn vì giao dịch không thể bị bồi hoàn.
Là đồng tiền thông minh: Có khả năng lập trình vào từng
satoshi mục đích tiêu tiền hoặc tự kích hoạt với hợp đồng thông minh để tránh
tham nhũng hoặc lừa đảo.
Số lượng Bitcoin là có hạn. Sẽ không thể phát hành thêm như
kiểu VND nghĩa là không thể có lạm phát và phụ thuộc vào nền kinh tế lúc lên
lúc xuống của Quốc Gia ấy.
- Vậy còn lại mỗi điều bạn cần lưu ý là .... Lòng-Tin. Không
phải là chỉ là Lòng-Tin của bạn mà là của Đám-Đông. Không phải của Đám-Đông
Ponzi ( lãi suất ) hay Đám-Đông MLM ( ước mơ ).
** HỒ ĐỒ THI NHÂN **
" Nhân đọc một bài của một ông viết về Hiện Tượng Trần
Sỹ Kháng trong Văn Học Thi Ca Việt đâm ra lại suy nghĩ.
Với tôi TSK là một sự quá khác biệt đến khác lạ. Lâu lắm mới
xuất hiện một người như thế. Như xưa ấy, và Ngài còn trẻ nữa thì thảo nào TS Vật
Lý này cũng đi học thêm ĐH Tại Chức khoa ngành Văn hay ít ra qua lớp đào tạo cấp
tốc của trường Viết Văn Nguyễn Du cho nó " đỡ KHÁC NGƯỜI "
Thôi, chuyện Văn Chương của Ngài có thể tôi sẽ viết. Đã viết
về một hiện tượng của Văn Chương Thi Ca Việt là " Paul Nguyễn Hoàng Đức
" trong ( Bức Tranh Thơ -Bản Tango Italiano NXB HNV 2014 " ). Lúc nào
đó có hứng, về anh bạn đáng yêu này. Cũng không hứa trước. Biết đâu lại tòi ra
một chàng Kháng Phảy nào nữa còn khác lạ hơn và hấp dẫn tôi hơn. Mà có khi chỉ
cần kém hơn cũng được nhưng là ... Nữ.
Cái đặc biệt của Trần Sỹ Kháng là luôn nhắc tới giào lý Nhân
Quả và Tướng Không của Đạo Phật. Mà Đạo Phật thì không phải ai cũng nhìn thấy
như nhau. Tôi hiểu Đạo Phật qua đọc Tụng Giới của Thích Nhất Hạnh, rồi Làng
Mai, Nguyễn Tường Bách, và Phạm Quỳnh.
Tôi cũng lười, nhiều khi ngại đọc mượn cớ đến thăm bạn rồi gợi
chuyện. Bích có dặn tôi là " Đúng Sai không quan trọng bằng Rõ hay Mờ
". Với Bích thì Sai đó là do cách nhìn, cách nghĩ còn Lơ mơ thì anh không
chịu được.
***
Ghi chép lại từ " Tiểu Luận " của Phạm Quỳnh Tiên
Sinh
-Nếu không ai có tính tham của và tham danh mọi người đều
thuộc hiền nhân quân tử cả, thì còn gì chán bằng vì còn có công vịệc chi nữa.
-Sách phật nhiều, kinh bề bộn, lời lẽ rắc rối khó định đến
nhà khảo cứu cũng phát chán không thể suy xét đến cùng. Nhiều người tin, ít người
hiểu biết. ĐẠO Phật chỉ còn bóng không còn hình, chỉ còn cúng bái cầu xin nhưng
không tu niệm.
-Có hai điều chắc tự Phật xướng ra . Đó là “1- Tứ Diệu Đế và
Bát Chánh Đạo” và “Thập Nhị Nhân Duyên” còn lại chỉ là suy diễn thêm ra thôi.
1.
Khổ từ đâu. Con đường diệt khổ
2.
"Cái này có thì cái kia có, cái này không thì cái kia
không". Thập Nhị Nhân Duyên lấy con người, chúng sanh làm trọng tâm, nhưng
con người, chúng sanh ấy không có đàn ông, đàn bà, ngựa, heo, a-tu-la, ngạ quỷ
mà tất cả chỉ có... hành, thức, danh, sắc...căn, trần, thức...; nó không bàn đến
gia đình, xã hội, giáo dục hay an ninh, an toàn, môi sinh, văn hóa. Sự tương
quan giữa chúng là tất yếu, nhưng giải quyết các vấn đề ấy, chỉ là cách giải
quyết phần ngọn chứ không phải giải quyết phần gốc, giải quyết phần quả chứ
không phải giải quyết phần nhân. Đức Phật là bậc Toàn Tri Diệu Giác, Ngài giải
quyết tận căn nguyên đau khổ chứ không bao giờ giải quyết những kết quả của đau
khổ.
Muốn thấy rõ, biết rõ (tuệ tri) Thập Nhị Nhân Duyên, chúng
ta phải tu tập thiền tuệ, phải hiện quán, thực chứng tiến trình tâm đang sinh
khởi, đang vận hành trong thế giới căn-trần-thức tương quan, chứ không phải qua
mớ kiến thức chữ nghĩa. Kiến thức, chữ nghĩa, kinh điển chỉ là ngón tay chỉ mặt
trăng chứ không phải là mặt trăng. Đức Phật dạy: "Ai thấy Thập Nhị Nhân
Duyên tức thấy pháp. Ai thấy pháp tức thấy Như Lai".
Nhớ năm nào Paul Đức và tôi lên thăm và trò chuyện với Phan
Quý Bích ở Sóc Sơn chủ yếu về đối chiếu hai cách Tư Duy Đông và Tây. Lúc về
phát hiện ra là chúng tôi cùng có một điểm chung đó là chữ Ngộ, chữ Nghệp và chữ
Duyên mà người ta hay nói. Cả ba chúng tôi đều cho rằng cứ đến mốt trong ba chữ
ấy là chạm cốc thối, hết chuyện để nói tiếp
**QUẦN THỂ **
- Không dám dùng từ Đám Đông-Crowd vì....Đám Đông dị ứng với
từ đó. Tiếng Anh không sao, người ta nghe xong sẽ suy xét nhưng tiếng Việt, một
thứ tiếng tràn đầy Cảm Xúc, thì từ Đám Đông sẽ tác động vào Crowd "qua con
đường lây nhiễm cảm xúc " như ông Gustave Lebon đã nhận xét hồi nào từ quyển
sách nối tiếng mà ít người chịu đọc, quyển " Tâm Lý Đám Đông "
- Có từ khác, từ Quần Thể - Population dịu hơn, cho các Bác
Sỹ, các nhà Sinh Vật học, sẽ để Cảm xúc sang bên và có chút chỗ cho tư duy giống
như nói tiêng Ạnh vậy.
- Hôm nay đi khám bệnh dạ dày ở BV Hồng Ngọc. Tôi giật mình
vì BN trẻ tuổi nhiều quá, đôn quá. Họ đều ở tầng lớp khá giả mà đã vậy, thế còn
những người đang vật lộn với miếng ăn, không có nhiều lựa chọn, cái Quần Thể VIệt
- QTV nói chung ấy thì sao. Tôi ngồi nói chuyện với họ và quả thật băn khoăn về
" Quần Thể Việt " trong đó có Cá Thể Tôi.
Băn khoăn cái QUALITY OF POPULATION ấy, về sự Tiến hóa và
Tha hóa của nó.
Ông Nguyễn Trần Bạt có viết " Giới trí thức Việt Nam bị
tha hóa , dấu hiệu đầu tiên là nó mất khả năng dự báo ".
Dự báo nghe xa xôi quá. Chắc là nó đang bị tha hóa, dấu hiệu
đầu tiên là bị bệnh tiêu hóa, toàn ăn lại toàn đồ bẩn. — cùng với Bui Quoc Huy
và 2 người khác.
Lại có đám cưới. Hai đứa trẻ quá, mới hơn 20. Một cô gái sẽ
thành đàn bà. Một cuộc sống khác. Một Khỏang Trống bất định. Trong đó có hết.
Người đàn bà tìm gì ở đó. Hạnh phúc ư. Trên FB nhiều người đang theo dõi phim “
Quyên “. Cuối cùng vẫn là về số phận người đàn bà. Và cái đó phụ thuộc rất nhiều
vào hiểu biết và tính nết của họ.
- Có không một người phụ nữ đủ mạnh mẽ trong cuộc đời, nhưng
cũng đủ thông minh để biết “ bỏ cái nhỏ bắt cái to “ và biết “ nhường người đàn
ông của mình? “ Có không? một chữ “ Anh hùng “ bên cạnh chữ “ Hiền dịu “. Có
cái cá tính mạnh nào mà không hiếu chiến không. Đàn ông có. Đàn bà tôi không biết
-Cá tính là mạnh mẽ, là nhạy cảm, là tự tin, là cứng rắn
nhưng dễ vỡ. Nhưng đàn bà càng cá tính càng dễ bị cô độc, vì họ khó bằng lòng với
những gì mình có. Họ quen biết rất nhiều nhưng không có được một người bạn cùng
giới thật. Vì bai bà cá tính thì không chịu được nhau, còn những người đàn bà
hiền dịu thì tránh và sợ. Một cuộc sống bình yên với một người chồng hiền lành
ư? Không! Người cá tính luôn so sánh, luôn không muốn chấp nhận… luôn muốn bộc
lộ cá tính của mình nhất là trong thời buổi truyền thông, FB này.
- Họ rất giỏi, chỉ không giỏi một điều là hiểu biết đàn ông.
Đàn ông thích bình an, nghèo chút, vụng chút , thà nhạt một chút, nhưng dịu
dàng, còn hơn một phụ nữ thú vị, nhưng cá tính. Bởi không ít đàn ông vẫn cho rằng,
phụ nữ cá tính làm họ mệt nếu nhẹ, bất an nếu nặng!
Và các bà mẹ xưa khôn lắm, dạy con trai chọn con dâu là “ Vợ
hiền, dâu thảo “, cho con mình và cho mình. Mấy ai bây giờ nhớ.
Và nhân vật Rotsin đã nói thay cho rất nhiều đàn ông: “Năm
tháng sẽ trôi qua, những cuộc chiến tranh sẽ im ắng dần, những cuộc cách mạng sẽ
thôi gào thét và sẽ còn lại bất diệt trái tim em nhẫn nại dịu hiề và chan chứa
yêu thương…” Trích từ " Buổi sáng ảm đạm - Tolstoy "
**TRÊN PHỐ CỔ **
- Chưa Noel, thôi để lúc khác ghé qua thăm quán Cafe 36 Nhà
Chung của ông bạn Nam Định cùng trường từ cấp hai đến cấp ba xưa, danh thủ bóng
bàn Dương Đức Hiếu một thời với Hoàng Thế Vinh cũng Le Hồng Phong Nam Định và
xem những câu thơ chàng viết trên bảng treo ở góc hàng tuần. Lần trước buổi chiều
qua thì không gặp. Nhân viên bảo ông ấy đi khiêu vũ. Khiếp. Lên HN sống học đòi
cái văn hóa HN từ khi nào vậy chứ NĐ mình thì truyền thống là đi hát chầu văn
cơ mà.
Lên Hàng Buồm đến quán Cafe A-HA. Lác đác có Tây, chủ yếu là
giới trẻ, thong dong, nhâm nhi, tâm sự, không có tiếng nhạc cũng không ồn ào,
không có tiếng Gió Chém.
- Sau nhưng chuyện về Sức khỏe, cái chuyện tôi quan tâm nhất
là sang các chuyện khác. Nhẩn nha cho mạch lạc, không vôi.
- Cuối cùng tôi có kể về Frederic Labarthe và Trung Tâm GD
Quốc Tế về Nghệ Thuật Sống ( Nghệ thuật chứ không phải Kỹ Năng đâu nhá ) và có
3 điều để thay đổi Cuộc Sống của mình. Tôi bảo các bạn thử xem. Biết đâu hợp :
1.
Cơ Thể Sống có lẽ luôn phải lựa chọn cái gì đó... Cũng có thể
chẳng cần chọn cho nhàn nếu vấn đề đặt ra là bé, còn nếu lớn thì nên chú ý chuyện
lựa chọn, nghĩa là " Hãy quan tâm TO và NHỎ trước , còn ĐÚNG và SAI tính
sau ". Nhỏ thì sai và đúng cũng có thể bỏ qua. To mới cần.
Nếu To thì trước mỗi hành động nên " ngầm " cho
thêm từ LỰA CHỌN vào. Như trong câu thơ của Puskin ấy " Tôi Yêu Em "
thực chất phải hiểu là " Tôi Lựa Chọn Yêu EM ".
Và nếu nghĩ được " Tôi Có Ba Lý Do Cho Lựa Chọn Yêu Em
" thì thật tuyệt. Có điều cái đó nói cho mình thôi, chớ để cô nàng biết.
2.
Cái gì đã qua rồi chấp nhận trạng thái nó để lại và cảm ơn.
Việc của ta là làm sao đi tiếp đến cái ĐÍCH. Còn trường hợp không có ĐÍCH hay
cái Đích là những gì Cao Cả, Cao siêu thì là Đắc Đạo rồi, khỏi bàn
3.
Cần phân biệt giức " Cái Nói Để Mà Nói "-a và
" Nói Để Mà Làm "-b.
(a) thì thường là những lời định tính đẹp, sướng tai, chất
thơ kiểu như " ƯỚC MƠ ", " TÌNH YÊU " hay " HẠNH PHÚC
" ấy
(b) thường kèm với con số định lượng như " MỤC TIÊU
" ... và chỉ với cái đó sẽ có thể có cả " ƯỚC MƠ ", " TÌNH
YÊU " hay " HẠNH PHÚC " ấy. Có điều MỤC TIÊU đặt ra phải khả
thi, kỹ tính quá hay cầu toàn quá thì cũng tốt, may ra trở thành các nhà thơ,
diễn giả hay các tác giả thôi.
" Đừng theo đuổi những gì ngoài tầm với
Mây của trời hãy để gió mang đi "
**HÔI KÝ**
- Lâu qua mới lại gặp ông bạn Người Nam Định ở CLB . Cả đoạn
vừa rồi tưởng ông đi chơi đâu nước ngoài hay về nghỉ ở quê Quất Lâm để viết tiếp
cuốn tiểu thuyết lịch sử diễm tình mà ông đã kể cho tôi từng mẩu lúc gặp nhau
CLB. Phải nói là hay thật, có điều nó bao la quá. Cũng có lúc tôi góp ý ông là
nên cho nhân vật chính ấy tập trung vào một cô thôi chứ lan man quá, ông ấy lại
mắng tôi là làm như thế mất cái chất Nam Định đi. Hình như lần gặp trước ông
nói bỏ ý định xuất bản tập Thơ Tình mà cho luôn thơ vào tiểu thuyết ý, cái nhân
vật chính trong ấy lại làm thơ. Chất Nam Định mà, giống ông bạn tôi quá.
- Dù sao gặp lại ông tôi mừng lắm chứ thú thực tôi cũng hơi
lo lo cho ông...có sao không. Cái quý nhất của Người Nam Định là biết bảo nhau
hạ cánh an toàn. Nhưng không phải Nam Định đứa nào cũng thế, cũng chịu nghe.
Lúc chúng nó đang Oai phong, có nói chúng nó lại kêu là Hèn, là Ghen tị ...là
Vô tích sự. Khi chuyện đã xảy ra chúng lại bảo là không có lỗi, lỗi là tại cái
ông nhà thơ nào đó viết
“Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt
Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm”
- Trở lại cái ông bạn này. Cuối giờ trước khi chia tay ông ấy
bật mí là vừa qua đang bận viết " HỒI KÝ ". Khiếp.
Tôi sực nhớ là tôi có đọc xưa, thời SV một cuốn HỒI KÝ ( lần
đầu và cũng là lần cuối ). Tôi bỏ tiền mua hẳn hoi nhé. Cuốn "Воспоминания
и размышления", tiếng Anh: "Memories and thoughts"...là của
Zhukov. Cũng thích nhưng sau khi biết là nhiều đoạn là sáng tác tôi không muốn
đọc lại nữa . Tôi cũng không thể hiểu được câu người ta viết để thông cảm cho
ông " Zhukov đau lòng nhất là chuyện ông bị ép buộc phải thêm những đoạn
viết không có thật về Brezhnev nhằm thổi phồng vai trò của ông ta trong cuộc
chiến tranh vệ quốc vĩ đạị ". Hóa ra Nguyên Soái cũng bẻ cong ngòi bút.
Chán thật cho một vị Tướng.
Tôi thích sáng tác nhưng là sáng tác trong Văn Chương hơn
**CUNG-CẦU **
" bữa nay qua lại con đường mang tên một nhà thơ lớn có
nhiều bài được chọn giảng trong SGK phổ thông & được hok ít người coi là
"ông hoàng thơ tình" của VN.. thú dzị là "ông hoàng thơ
tình" này lại hok hề bít mần tình.. thành ra trình huyễn tưởng phải nói là
đỉnh cao " - trích từ STT Vu Le Hoang
-Không hiểu sao người NĐ lại lăn tăn là Xuân Diệu ngoài đời
không có khả năng Yêu mà lại làm Thơ tÌnh được nhiều ACE thích. Người ta mới nói
VĂN LÀ NGƯỜI ( mà không phải ai cũng tin vậy, xuôi tai thì có ) chứ có ai nói
THƠ LÀ NGƯỜI đâu. Đúng ra Thơ là một cái rất đáng NGỜ.
-Quy luật cung cầu thôi mà, hồi đó VH Pháp rất mạnh, các cô
Tân thời nói tiếng Pháp, đọc truyện tình, thơ dịch từ tiếng Pháp hàng ngày đắm
đuối rồi mơ mơ màng màng " Tiểu thuyết thứ bảy ", " Chuyện tình
Lan và Điệp ", các ông kiểu Xuân Diệu thì là những người chịu ảnh hưởng
Văn hóa Pháp, thơ Pháp và Cung-Cầu gặp nhau trên cái nền tảng mơ mơ màng màng,
cũng là một cái thế giới ảo xưa....
-Sau này theo quy luật cung cầu thì ông Xuân Diệu lại cho ra
Riêng chung (1960), Mũi Cà Mau - Cầm tay (1962), đại loại như vậy.
Ông cũng có viết Trường ca (1945 ) nhưng không phải là thơ
như Paul Nguyễn Hoàng Đức làm mà là bút ký. Trường ca thơ thì Cầu ít lắm. Chớ dại.
— cùng với Trần Sỹ Kháng và 4 người khác.
**THỜI GIAN**
Cách đây một vài năm, một nhà Trung Quốc học có danh tiếng của
Pháp sang Việt Nam có nói trước thính giả trong một buổi thuyết trình của ông rằng,
người Việt trước đây không có khái niệm thời gian. Nhận xét ấy có phần đúng. Bởi
vì, khái niệm thời gian mà ông ấy bảo là chúng ta không có là khái niệm thời
gian tịnh tiến. Nó in vào thì, vào thức trong hệ thống động từ của họ. Bất kỳ
ai nói tiếng Tây, khi nhắc đến một sự kiện, cũng phải chỉ ra là sự kiện ấy đã xảy
ra hay đang xảy ra, chỉ xảy ra một lần hay sẽ lặp lại, đã xảy ra nhưng còn tiếp
diễn hay đã kết thúc. Khi nói đến một điều chưa xảy ra thì cũng phải chỉ rõ là
điều ấy chỉ là giả định mà không bao giờ là sự thực hay điều ấy là một khả năng
sẽ thành hiện thực, điều ấy là khách quan hay là nguyện ước riêng. Vậy thì cái
cảm thức chủ đạo về thời gian của họ là thời gian một đi không trở lại, mỗi thời
khắc của cuộc đời chỉ là chính nó mà không bao giờ có dị bản của nó, cái cảm thức
về thời gian được phát biểu trong một câu nói nổi tiếng: không ai tắm hai lần
trên một dòng sông từ lâu. Thời gian ấy bắt vũ trụ cũng có một khởi đầu duy nhất
(Sáng thế), và một kết thúc duy nhất (Ngày phán xử cuối cùng). Đời người cũng
có chỉ một khởi đầu duy nhất (sinh ra) và kết thúc mãi mãi (linh hồn đi sang thế
giới khác và không bao giờ trở lại). Không phải người Phương Đông không biết đến
thời gian tịnh tiến như tôi đã nói, cũng không phải người Phương Tây không biết
là một năm cứ có bốn mùa, trăng tròn rồi trăng lại khuyết, hết đêm sẽ lại đến
ngày, nhưng việc xác định trục nào của thời gian là trục chính sẽ làm thay đổi
diện mạo của toàn bộ một nền văn hoá.
Cảm thức thời gian của người Phương Đông in dấu vào cách mà
con người Phương Đông nhìn sự vật... Hết mưa là nắng hửng lên thôi.
...Sự vật trong sự biến đổi không ngừng. ...Người Phương Tây
xem thời khắc là đứng yên tương đối (không có dị bản, một đi không trở lại)
nhưng xem sự biến đổi là tịnh tiến, liên tục, không ngắt thành chu kỳ thịnh-suy,
hưng-vong. Nếu tôi là người Phương Tây thì tôi nhạy cảm với ý nghĩ rằng, tôi
không bao giờ sống lại cái giờ khắc mà tôi đang viết những dòng này nữa, chứ
không nhạy cảm với ý nghĩ rằng, tôi còn có thể viết vì tôi vẫn đang có sức lực.
Cho nên, tôi định làm gì, nếu tôi là người Phương Tây, thì tôi cứ việc làm vào
lúc thôi thích chứ không chờ ngày, đợi tháng.
- THƠ VÀ KHOẢNG TRỐNG
Đó là hiệu ứng văn bản.... đã không xuất phát từ các lý lẽ về
thanh âm mà đã xuất phát từ cách chấm câu, xuống dòng, tức là xuất phát từ cách
nhìn bài thơ như một văn bản chứ không phải như là một diễn từ chỉ vận dụng các
ưu thế của lời nói. Đây cũng là chỗ khác nhau giữa thơ dân gian và thơ bác học.
....Nó tạo cho câu thơ một hàm nghĩa mới, ngoài hàm nghĩa của dòng lời nói, mặc
dù đôi khi chính tác giả hay người đọc cũng không biết chính xác đó là hàm
nghĩa gì. Nhưng nó cần thiết như sự cần thiết của khoảng lặng giữa hai giai điệu
của một bản đàn, như thoáng lặng im sau một trận đánh. Nó mời gọi sự suy tưởng.
Không có nó, những gì diễn ra trước đấy sẽ không có sức nhấn, thậm chí là nhạt
nhẽo và vô hồn. Thủ pháp này tạo cho thơ khả năng “nói” bằng sự vắng mặt của
ngôn từ. Thứ hai, đây chính là cái mà lý luận thi ca hiện đại gọi là các khoảng
trắng trong thơ.
Xét về mặt văn tự thì các khoảng trắng là các khoảng không
có chữ, tạo ra từ sự giản lược, xuống hàng, sang trang. Xét về mặt thanh âm thì
các khoảng trắng là các khoảng lặng. Nhưng không có chữ thì không có phương tiện
gì biểu diễn được các khoảng lặng bất thường cho độc giả, trừ phi thơ chỉ xuất
bản miệng. Cho nên, sự phát hiện ra khoảng trắng .....Đó là một cách nghĩ bằng
văn tự, hình nét. ...... là sự dùng thủ pháp của hội hoạ để can thiệp vào nhạc
của lời nói trong thơ. Nó ngược với phép “thôi, sao” trong sáng tác thơ cổ là
đi tìm nhạc cho hình nét.
....Vì con mắt chỉ là một biểu tượng cho nên, ta phải nhắm mắt
để hình dung nó. Văn chương trở thành phương tiện ẩn dụ để nói về cuộc đời. Nhà
văn, nhà thơ nói A nhưng chính là để nói A’. Các sách giáo khoa về văn học của
ta thường viết rằng, ẩn dụ là so sánh ngầm, người ta nói A thì ta phải hiểu là
A’ và mối liên hệ giữa A và A’ không được chỉ ra. Nói về ẩn dụ như vậy là chưa
đủ. Tuy mối liên hệ giữa A và A’ không được xác lập bằng những từ chỉ sự so
sánh nhưng trong A bao giờ cũng bao hàm những yếu tố để chúng ta hình dung ra
A’. Dĩ nhiên, con đường đi tìm A’ là con đường của sự hình dung liên tưởng cho
nên giữa cái mà tác giả định nói (bằng cách xác lập A như thế nào đó) và cái mà
bạn đọc hiểu (là kết quả hình dung như thế nào đó từ A) không phải bao giờ cũng
trùng khớp, khiến việc độc giả hiểu một tác phẩm khác với ý đồ của tác giả là
chuyện thường xảy ra nhưng sự sai khác này không phải là tuyệt đối vì A’ đã được
chỉ ra trong A. Độc giả và tác giả nhờ đó mà hiểu nhau. Thơ nhờ đó mà đi từ một
tấm lòng đến với một tấm lòng.
- THƠ TÂY
Trong thơ Pháp, mô hình thơ-lời nói đạt đến đỉnh cao với
Hugo (1802-1885) và cũng khiến độc giả chán ngay khi Hugo còn sống: thơ ca nói
gì cũng là nói về tôi, như thể tôi là chúa tể của thế giới. Nhà thơ chi cần đọc
những suy nghĩ trong lòng mình là đã có thể nói hộ được nỗi lòng của độc giả.
Vì thế, Hugo mới trách một độc giả dại khờ, không biết rằng nhà thơ nói về nhà
thơ cũng là nói về chính anh ta. Để hiểu quan niệm thi ca của Hugo, chúng ta
cũng cần biết một chút về quan niệm vũ trụ của người Phương Tây. Với họ, vũ trụ
là do Thượng đế bày đặt. Và người đã bày đặt ra vũ trụ, trong đó có thế giới của
con người bằng Lời nói. Vì thế, lời nói, trong đó có thi ca, là phương tiện
truyền tải chân lý. Nhưng Lời nói của Thượng đế đã biến thành muôn vật câm lặng.
Muôn vật trở thành một cuốn sách (vì có sự sắp đặt bên trong) không lời. Hugo
xem mình là có sứ mạng “đọc” cuốn sách ấy, tức là cấp lại cho muôn vật ngôn từ
của chúng, để cứu chúng ra khỏi sự huỷ hoại. Vì thế, tiếng nói thi ca với Hugo
chỉ cần nói về mình, thơ ca chỉ bám lấy tiểu sử của nhà thơ, cũng đủ để nói về
nhân loại. Với Hugo, nhà thơ là Chúa-ngôn từ. Nhà thơ nhân danh sứ mạng tối cao
đó để mà phán xét.
Nhưng cũng theo Cựu ước, thế giới trần tục đã qua một sự biến
đổi. Khi thế giới này chỉ có Adam và Eve thì nó là thiên đường trần gian. Do tội
lỗi mà Adam và Eve gây ra (ăn trái cấm) mà loài người xuất hiện, nhưng loài người
không biết vâng theo luật lệ mà Thượng đế phán bảo, cho nên Thượng đế đã biến
thiên đường trần gian thành thế giới trần tục mà chúng ta đang sống, tức là
thành một thế giới đã biến chất. Baudelaire (1821-1867) quan niệm như thế về thế
giới và con người trần tục. Cho nên, mặc dù coi Hugo là thần tượng về thiên tài
thi ca, ông cực lực phản đối quan niệm thơ của Hugo. Theo ông, loài người đang
sống trong địa ngục trần gian, từ khi tổ tông của loài người mắc tội với Thượng
đế. Mọi vật đều không ở đúng vị trí của nó, thế giới mà con người đang sống là
thế giới của cái ác. Từ đó, hoàn toàn đối lập với Hugo, ông cho rằng, giữa tôi
(thi sĩ) và anh (độc giả) muôn đời không hiểu nhau được, vì thói đạo đức giả
bao giờ cũng chắn giữa cuộc giao tiếp (bằng ngôn từ) của chúng ta. Từ đó, thi
ca cần tránh đồng nhất cái tôi và với tự nhiên, cần tránh đồng nhất thi sĩ với
độc giả. Vì thế, từ Baudelaire thơ Pháp đã biến đổi.
**THƠ VÀ TOÁN**
- “Không thể là một nhà toán học mà không có tâm hồn
thơ.......nếu một nhà toán học không phải là nhà thơ theo nghĩa nào đấy thì đó
không bao giờ là một nhà toán học hoàn hảo”. - Sofia Kovalevskaya
- " Votaire cho tôi nhiều ý tưởng toán học hơn là
Pascal " - Carl Friedrich Gauss
- Còn " Nếu Thơ là những gì thất lạc trong quá trình
suy nghĩ -Robert Frost " - thì Toán là sự hoàn hảo của quá trính suy nghĩ
T
P/S
Nếu như Khời Thủy là lời ( Au commencement était la
Parole-Louis Segond Bible) thì Toán học là Lời của Chúa
Toán Học tồn tại trên cơ sở tuân thủ nghiêm ngặt các qui luật
của tư duy Logíc Hình thức và nhà Logic học Bertrand Russell sau sự cáo chung của
Hilbert Program đã quay sang viết Văn và nhận giải Nobel Văn học
Và nữ thi sỹ giải Nobel Wisla Szimborska luôn khác biệt với
những bài thơ xen kẽ Logic và phản Logic đến bất ngờ ( Trong các nhà thơ Việt
thì Việt Phương cũng có Style đó )
**THƠ VÀ VẬT LÝ**
- Vào trang Nguyen Phuong Anh thấy mọi người nói bàn chuyện
TOÁN VÀ THƠ, hai thứ mà ở VN ta cho rằng đối ngược nhau cứ như mặt trăng mặt trời,
một anh là SỐ, khô khan, cứng nhắc, trí tuệ, anh kia thì là LỜI, ướt át, mếm mại,
cảm xúc. Chẳng thế mà ở ta từ phổ thông đã chia ra CHUYÊN VĂN, CHUYÊN TOÁN để
hai anh đỡ dòm ngó làm phiền nhau. Các trường ĐH thì khỏi nói. TH Văn thì không
hề biết TH Toán nằm đâu, đỡ liên quan. Tôi học ở LX, họ chưa theo kịp ta nên
không biết tách ra, khoa văn khoa toán ra lại cứ để cùng một tòa nhà. Anh học
Văn đến ngó anh Toán thì ít nhưng anh Toán thì hay ghé vào Văn lắm, nhiều em
xinh, cũng là tiện chân là chính và cũng một phần họ vào đấy để biết đâu tìm được
gì nữa cho Toán, cho mình. Con số không thôi, nó chông chênh lắm, có cái mô
liên kết bằng Lời vẫn hơn. Rồi cả các thầy cũng thế. Tôi học ở ĐHBK mà cũng hay
mò sang ĐHTH để nghe giảng toán và cái ông GS tôi quên tên giảng về thuyết toán
tử của Glazman cứ ngâm nga thơ mới chết.
Và Không chỉ Toán nhé. Có cả mấy anh học Vật lý nữa. Hồi ấy
tôi không chơi với Kháng, cái anh chàng hay văn thơ, tôi cảnh giác với Thơ mà.
Học Vật lý đã xong đâu mà Thơ với Thẩn rồi chẳng may lại sa vào yêu đương sớm
thì là xong cuộc đời khoa học. Mẹ đã dặn rồi.
" Con ơi nhà vốn đã nghèo
Lớn lên đừng có dây vào với thơ " - trích từ " Trời
Đùa "
Năm 2000 về VN gặp Đại Tá-Không Đảng Phái-PGS TS Trần Sỹ
Kháng-Nhà Thơ-HỌi Viên HNV VN ( đấy là theo cái Card Visit ) mà tôi ngẩn người
và lại phải suy nghĩ.
- Từ đâu ra cái món Vật lý-Thơ Trần Sỹ Khang nhỉ. Chết rồi.
Có lẽ Ngài nghiên cứu về Nano, cái đối tượng siêu nhỏ ( kích thước 1/80.000 so
với bề dày của một sợi tóc ). Nghĩ lại thì cũng chưa chắc, trên FB có bạn Léon
Vũ không là nhà Nano những cung không bỏ sót cái gì dù nhỏ.
Tính Vật lý trong Thi Ca của TSK là tính Toàn Ảnh của Vật lý
học Hiện Đại ( Holography có gốc từ tiếng Hy Lạp - whole, toàn thể + graphe -
writing, ghi ảnh ) được mô tả qua bài thơ của William Blake
" Để thấy Vũ trụ trong một Hạt cát
Và Bầu trời trong một Đóa hoa Rừng,
Hãy giữ Vô cùng trong lòng tay bạn
Và Thiên thu trong một khắc đồng hồ. "
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét