Giới thiệu qua ai đó thì tốt nhất là qua Card Visit. Card Visit của anh bạn Kháng này mới dài kinh : Nhà thơ hội viên hội nhà văn VN, PGS TS Vật Lý, Không đảng phái và ĐT ( cái danh hiệu cuôi ĐT ấy tôi đoán là có lẽ Đại Tá, cũng có thể là Célibataire, hỏi hắn không trả lời )
---/---
- Suốt từ Trung thu đến chơi và phê thơ tôi xong nhà thơ Trần Sỹ Kháng mất tăm. Tôi gọi thì lúc ở SG, ở HN thì lúc đang dự hội đồng KH về Vật lý, ....Gần nhất tôi gọi thì thấy ồn quá, hắn đang xem bóng đá ở sân Mỹ Đình.
- Mình không bắt chước giọng con gái được. Nếu không thử giả vờ là em a, b, c ... có khi nhà thơ lại hết bận ngay.
- Hôm nay bão xong, đang mưa Kháng lại gọi điện hẹn chiều
2 h 39 đến làm việc với tôi về bản thảo tập thơ " Trời Đùa " của tôi mà hắn cầm về hôm Trung Thu. Tôi đâm lo. Trời có thể đùa chứ anh chàng Thi sỹ kiêm TS Vật lý kiêm Đại tá này thì không bết đùa đâu
Kháng đến trả lại tôi tập bản thảo, gạch be bét. Cũng đến chục bài hắn sổ tọet, khỏang từng ấy hắn tha.
Được cái bài đầu tiên và cũng là tên tập thơ, Kháng để nguyên
Trời Đùa
1.
Chưa viết, Thơ trong Người .
Viết rồi, Người trong Thơ.
Trời đùa, cho chút mộng mơ
neo mình những lúc dại khờ cuồng si.
2.
Khi ngủ mơ là Bướm
Tỉnh dậy thấy là Người
Giấc mộng xưa Trang Tử
Biết bao giờ mới thôi
Hay trong đời là Bướm
Trong mơ lại là Người
Vì trong mơ như thấy
Có Em và có Tôi
Còn các bài thơ khác của tôi vào tay Kháng đều được sửa ít nhiều, lung linh hẳn lên. Bài " Thời gian " của tôi
Giọt sáng tràn qua sóng sánh.
Xâu mãi rồi, vẫn trượt không vào.
Thời gian trôi, lỗ kim như nhỏ lại.
Sợi chỉ cứ tìm hoài
vương vấn
mãi thôi.
Kháng sửa
Giọt sáng tràn qua sóng sánh.
Xâu hòai, vẫn trượt không vào.
Thời gian trôi, lỗ kim như nhỏ lại.
Sợi chỉ nào
vương vấn
không thôi.
Các bài " Thơ Trăng " thì Kháng sửa nhiều lắm. Thi sỹ nào mà chẳng tìm đến trăng chứ có riêng Thi sỹ họ Hàn đâu
Thơ tôi viết
Ai nỡ trách trăng kia đâu cũng chiếu
Cũng mát tươi hiền dịu trong ngần
Chỉ có tôi rồ hâm có lúc
Muốn ôm trăng giữ chặt của riêng mình
Và muốn trăng cũng rên lên đau nhói
Phải bật kêu thú nhận: của anh
Nhưng rồi buông, dù vẫn không chịu hiểu
Trăng trên trời đâu phải của riêng ai
Những cuồng dại dịu đi sau cơn bão
Cả tình yêu, thứ ngu xuẩn nhất trên đời
Dẫu biết vậy sao lưỡi môi lại ngọt
Có thật không trăng cũng đã biết hôn tôi
Kháng sửa
Ai nỡ trách trăng kia đâu cũng chiếu
Cũng mát tươi hiền dịu trong ngần
Chỉ có tôi rồ hâm có lúc
Muốn ôm trăng giữ chặt của riêng mình
Và muốn trăng rên lên đau nhói
Phải bật lời tự thú: của anh
Nhưng rồi buông, dù vẫn không chịu hiểu
Trăng trên trời đâu phải của riêng ai
Những cuồng dại dịu đi sau cơn bão
Cả tình yêu thứ ngu xuẩn nhất trên đời
Dẫu biết vậy sao lưỡi môi lại ngọt
Có thật không trăng cũng đã biết hôn tôi
Có mấy chữ thôi và một dấu phảy, thế mà bài thơ thơ hơn. Nể Kháng thật