Thứ Bảy, 4 tháng 10, 2014

Ngẫu hứng tháng 10

- Sáng nay xuống VKH làm việc. Xong rồi lại chuyện thơ văn. Lân đọc bài thơ và bảo tôi sửa. Tôi chịu. Hương bảo " Gọi cho nhà thơ Trần Sỹ Kháng bảo sửa " . Sao nhà thơ lại sửa được vè và ca dao. Phải chuyên môn hoá chứ. Nhà vè sửa vè, nhà ca dao sửa ca dao, nhà thơ cũng chỉ biết sửa thơ và Thi sỹ thì sửa Thi ca.
- Lân đồng ý luôn. Vì chính nhà toán học này đã chia cái trục Logic vụn ra bằng những " Hedge - Rào chắn " để thứ nọ không lẫn sang thứ kia mà. Giá như giải thưởng của HNV cũng chia ra như thế nhỉ, giải cho vè, giải cho ca dao, giải cho trường ca, đoản ca, giải cho thơ minh hoạ .... thì chẳng có chuyện cãi nhau của các hội viên. Cứ lo mà sáng tác.
- Thế giới phẳng nóng và chật mà người ta lại muốn phá các rào chắn để hiệu ứng đám đông lây lan cho nhanh. Ông chủ Facebook còn muốn thế giới rải nhung và thêu Hoa Nhài nữa. Loạn hết thể giới của tôi rồi.
Viết đến đây thì nhận được tin nhắn của hội học ở Kharkov trưa mai 11 h gặp nhau ở Hồ Hoàng Cầu ăn mừng " Bình an đã đến với quê hương thứ 2 ", nhớ mang theo 1k. Khách lạ thì gấp đôi. Nữ thì phải có bảo lãnh.

Gặp gỡ tháng Mười

Keywords: Giống nhau, khác nhau
-----
Lại gặp nhau ở nhà hàng Hồ Đống Đa. Có cái gì khác chứ. Lần nào cũng giống lần nào 2341 thì chán chết, thì mấy năm hãy cần gặp để điểm danh thôi. Thử tìm ra 3 cái khác của lần này xem.
- Dương thịnh Âm suy. Lần này chỉ có hai nữ, hai quý bà thì đúng hơn, ngồi với nhau trao đổi về thuốc thang bệnh tật. Đâm ra lần này các chàng hiền hẳn, chứ mọi khi có nhiều em là các chàng cứ như các Vip ấy. Nổ kinh lắm. Hôm nay còn vay nhau tiền mua xăng nữa chứ. Khổ, nhìn ra thì toàn những người lắm tài sản nhưng không có tiền tiêu. Sở hữu có nhưng khó hoặc không sử dụng.
- Coi như không có các em. Thi sỹ Kháng cũng bận ở xa, thế là hết thơ văn, hết những thứ đàn bà, chuyển sang chuyện đàn ông. Anh nào cũng như chính khách. Lúc đầu thì một nửa ủng hộ Putin, nửa kia chống. Sau xem ảnh bạn gái Putin trên mạng thì số ủng hộ tăng lên nhưng nghe chừng còn căng lắm.
- Riêng về món ăn thì tất cả giống nhau. Cứ phải có mỡ muối, bánh mì đen, trứng cá hồi, hành tây, cá sống và nồi Bors. Cái món xúp ấy cho thêm Smetana vào thì vô địch. Tôi mang thêm diếp cá nhưng chúng không biết thưởng thức. Thưởng thức cũng phải học. Mà học chúng vốn ngại từ thời ở Kharkov.
Và nỗi nhớ về Kharkov của chúng đều giống nhau. Nhớ và mong bom đạn không đến đấy.

Nhân chuyện Polemic của các nhà thơ trên FB

Keywords : Lý, Tình, Thơ, cái Đẹp, Dostoevski, Nguyễn Hoàng Đức, Jadeh, Logic Mờ, Baudelaire
-----
- Con người chỉ giống nhau một điều là không ai giống ai cả. Thơ cũng vậy. Thơ không thể giống nhau được, lại càng không thể giống người làm thơ. Suy từ thơ ra người thì chết. Thơ chỉ là cái cớ thôi, không hơn.
" Lẽ ra chúng ta cần có thêm một tôn giáo nữa: tôn giáo dành cho Thơ, cho những người mơ mộng, những kẻ muốn nói mà không biết nói gì. Họ còn không biết rõ nữa thì người nghe sao mà biết được rõ được mà cứ mổ với chả xẻ, bình với chả luận đúng sai. Có cuộc chiến nào không bắt đầu từ quyền lợi ... " - Trich từ tập truyện ngắn " Bức Tranh Thơ - Bản Tango Italiano - NXB HNV 2014 "

- " Thơ ơi sao chẳng là thơ
Ai xui thơ cứ nhận vơ thay người
Làm sao thơ biết hết tôi
Làm sao người biết được người biết thơ "- Trích từ tập thơ " Trời Đùa "
- " Liệu sau lần này tôi sẽ nghĩ khác đi về thơ không và tôi có khác đi không. Ý nghĩ thật kỳ quặc. Không, thế giới của tôi và em, bức hình Thơ đó lấp lánh ảo ảnh và những hòn sỏi bé nhỏ. Chúng mình đã nhìn hình của hai đứa lung linh trong suối và có lẽ chỉ ở đấy nó được bên nhau, hòa xen đan vào nhau. Chúng tôi không tìm thấy cái Lý của bức hình đó. Nếu có cái Lý nào đó mà tôi được chọn cho có cảm giác yên tâm thì có lẽ kiếp trước tôi và em không phải là hai nửa mà là một thôi, có thể đó là một viên sỏi. Chỉ riêng ý nghĩ này tôi đã thấy cái Lý không thể chia sẻ được. Hoặc là nó quá gần, quá riêng tư. Cái Lý chung thì lại quá xa và đồng hành với bao sự ngẫu nhiên, tình cờ mà ta cố tình không nhìn để thú nhận sự nhỏ bé và bất lực của con người. Tôi càng it nói đến cái Thiện vì khi nói ra nó, nó đã không còn nguyên vẹn rồi. Chỉ có cái Đẹp - như Dostoevski viết: “ Cái Đẹp cứu thế giới”. Nó cứu chúng ta vì một lẽ đơn sơ - nó đẹp tự nó, là bản thể của nó. “Bông hoa của em” -Tôi đã ngắt bông hoa ở bờ suối cài lên tóc em năm ấy. Em cười: “ Đấy là anh nói chứ. Bông hoa đẹp quá nhưng nó có biết chúng mình đâu mà, nó đẹp cho nó chứ”.
- - -
Thôi, thế là bài thơ cuối cùng được kết thúc với nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt Đức. Thật tuyệt vời. Tôi lại thấy cái Đẹp trong câu nói của Baudelaire: “Nó làm cho người anh hùng thành hèn nhát và đứa bé con thành can đảm “. Tôi muốn ra về, đói rồi, thèm ăn phở nhưng lại ngại vì mọi người bắt đầu tranh luận, ý kiến mãi. Không biết có phải biểu quyết không. Mà quyết liệt lắm. Jadeh, nhà toán học đưa ra Logic Mờ đã có lý: "Khi ai đó có cái búa trong tay thì họ chỉ thấy trước mặt chỉ là những cái đinh”. Nhiều bàn tay giơ lên đòi micro. Người ta phản ứng. Tội nghiệp cái đinh quá. Ca ngợi cái thơ của mình thì là việc có thể bỏ qua nhưng lại chê thơ của người khác thì ai chịu nổi. Đúng là điếc không sợ súng. Người ta có bao nhiêu là độc giả, người ta nổi tiếng, người ta thành đạt.
Thảo luận lên đến cao trào, có cả những lời nói đầy bức xúc, " đôi khi lại không vào Thơ mà vào tác giả của nó. Điều này tôi ghét nhất ".Bức Tranh Thơ - Bản Tango Italiano - NXB HNV 2014 "

Thứ Năm, 2 tháng 10, 2014

Thi sỹ đến sửa thơ

Giới thiệu qua ai đó thì tốt nhất là qua Card Visit. Card Visit của anh bạn Kháng này mới dài kinh : Nhà thơ hội viên hội nhà văn VN, PGS TS Vật Lý, Không đảng phái và ĐT ( cái danh hiệu cuôi ĐT ấy tôi đoán là có lẽ Đại Tá, cũng có thể là Célibataire, hỏi hắn không trả lời )
---/---
- Suốt từ Trung thu đến chơi và phê thơ tôi xong nhà thơ Trần Sỹ Kháng mất tăm. Tôi gọi thì lúc ở SG, ở HN thì lúc đang dự hội đồng KH về Vật lý, ....Gần nhất tôi gọi thì thấy ồn quá, hắn đang xem bóng đá ở sân Mỹ Đình.

- Mình không bắt chước giọng con gái được. Nếu không thử giả vờ là em a, b, c ... có khi nhà thơ lại hết bận ngay.

- Hôm nay bão xong, đang mưa Kháng lại gọi điện hẹn chiều 2 h 39 đến làm việc với tôi về bản thảo tập thơ " Trời Đùa " của tôi mà hắn cầm về hôm Trung Thu. Tôi đâm lo. Trời có thể đùa chứ anh chàng Thi sỹ kiêm TS Vật lý kiêm Đại tá này thì không bết đùa đâu

Kháng đến trả lại tôi tập bản thảo, gạch be bét. Cũng đến chục bài hắn sổ tọet, khỏang từng ấy hắn tha.

Được cái bài đầu tiên và cũng là tên tập thơ, Kháng để nguyên

Trời Đùa

1.
Chưa viết, Thơ trong Người .
Viết rồi, Người trong Thơ.
Trời đùa, cho chút mộng mơ
neo mình những lúc dại khờ cuồng si.

2.
Khi ngủ mơ là Bướm
Tỉnh dậy thấy là Người
Giấc mộng xưa Trang Tử
Biết bao giờ mới thôi

Hay trong đời là Bướm
Trong mơ lại là Người 
Vì trong mơ như thấy
Có Em và có Tôi

Còn các bài thơ khác của tôi vào tay Kháng đều được sửa ít nhiều, lung linh hẳn lên. Bài " Thời gian " của tôi

Giọt sáng tràn qua sóng sánh.
Xâu mãi rồi, vẫn trượt không vào.
Thời gian trôi, lỗ kim như nhỏ lại.
Sợi chỉ cứ tìm hoài
vương vấn 
mãi thôi.

Kháng sửa

Giọt sáng tràn qua sóng sánh.
Xâu hòai, vẫn trượt không vào.
Thời gian trôi, lỗ kim như nhỏ lại.
Sợi chỉ nào
vương vấn 
không thôi.

Các bài " Thơ Trăng " thì Kháng sửa nhiều lắm. Thi sỹ nào mà chẳng tìm đến trăng chứ có riêng Thi sỹ họ Hàn đâu

Thơ tôi viết

Ai nỡ trách trăng kia đâu cũng chiếu
Cũng mát tươi hiền dịu trong ngần
Chỉ có tôi rồ hâm có lúc
Muốn ôm trăng giữ chặt của riêng mình

Và muốn trăng cũng rên lên đau nhói
Phải bật kêu thú nhận: của anh
Nhưng rồi buông, dù vẫn không chịu hiểu
Trăng trên trời đâu phải của riêng ai

Những cuồng dại dịu đi sau cơn bão
Cả tình yêu, thứ ngu xuẩn nhất trên đời
Dẫu biết vậy sao lưỡi môi lại ngọt
Có thật không trăng cũng đã biết hôn tôi

Kháng sửa

Ai nỡ trách trăng kia đâu cũng chiếu
Cũng mát tươi hiền dịu trong ngần
Chỉ có tôi rồ hâm có lúc
Muốn ôm trăng giữ chặt của riêng mình

Và muốn trăng rên lên đau nhói
Phải bật lời tự thú: của anh
Nhưng rồi buông, dù vẫn không chịu hiểu
Trăng trên trời đâu phải của riêng ai

Những cuồng dại dịu đi sau cơn bão
Cả tình yêu thứ ngu xuẩn nhất trên đời
Dẫu biết vậy sao lưỡi môi lại ngọt
Có thật không trăng cũng đã biết hôn tôi

Có mấy chữ thôi và một dấu phảy, thế mà bài thơ thơ hơn. Nể Kháng thật

Tháng Mười 2014

- Sáng nay xuống VKH làm việc. Xong rồi lại chuyện thơ văn. Lân đọc bài thơ và bảo tôi sửa. Tôi chịu. Hương bảo " Gọi cho nhà thơ Trần Sỹ Kháng bảo sửa " . Sao nhà thơ lại sửa được vè và ca dao. Phải chuyên môn hoá chứ. Nhà vè sửa vè, nhà ca dao sửa ca dao, nhà thơ cũng chỉ biết sửa thơ và Thi sỹ thì sửa Thi ca.

- Lân đồng ý luôn. Vì chính nhà toán học này đã chia cái trục Logic vụn ra bằng những " Hedge - Rào chắn " để thứ nọ không lẫn sang thứ kia mà. Giá như giải thưởng của HNV cũng chia ra như thế nhỉ, giải cho vè, giải cho ca dao, giải cho trường ca, đoản ca, giải cho thơ minh hoạ .... thì chẳng có chuyện cãi nhau của các hội viên. Cứ lo mà sáng tác.

- Thế giới phẳng nóng và chật mà người ta lại muốn phá các rào chắn để hiệu ứng đám đông lây lan cho nhanh. Ông chủ Facebook còn muốn thế giới rải nhung và thêu Hoa Nhài nữa. Loạn hết thể giới của tôi rồi.
Viết đến đây thì nhận được tin nhắn của hội học ở Kharkov trưa mai 11 h gặp nhau ở Hồ Hoàng Cầu ăn mừng " Bình an đã đến với quê hương thứ 2 ", nhớ mang theo 1k. Khách lạ thì gấp đôi. Nữ thì phải có bảo lãnh.