Thông báo về tập truyện ngắn " BẢN
TANGO ITALIANO "
(NXB Hội nhà văn 2014, giá 70 k)
=======
" Trên con đường đi, trong mỗi bước chân, trong mỗi lần vấp ngã, trong mỗi lần đứng dậy ta lại hiểu ra ta hơn, mỗi lần ta lại tìm thấy một chút Ta. Ta ngã rồi, đau quá, không chết, ta đứng dậy được rồi. Đứng thẳng lên. Ta làm được rồi. Ta lại đi rồi, lại ngẩng đầu lên, bướng bỉnh tìm kiếm, không lom khom. Đó mới là điều cần nhất. Ta vẫn không hết ngạc nhiên về mình " - Trích từ " Bản Tango Italiano ".
* Sách có bán ở Nhà Sách Trí Đức : 808 Đường Láng - Đống Đa, 158 Nguyễn Văn Cừ - Long Biên Hà Nội, T 0437757091
* Có thể liên hệ mua qua chị Lê Thiên Hương, T 0915531452
TK 11720660182017 NH Techcombank, chi nhánh Hoàng Quốc Việt HN
======
LỌ LEM
(NXB Hội nhà văn 2014, giá 70 k)
=======
" Trên con đường đi, trong mỗi bước chân, trong mỗi lần vấp ngã, trong mỗi lần đứng dậy ta lại hiểu ra ta hơn, mỗi lần ta lại tìm thấy một chút Ta. Ta ngã rồi, đau quá, không chết, ta đứng dậy được rồi. Đứng thẳng lên. Ta làm được rồi. Ta lại đi rồi, lại ngẩng đầu lên, bướng bỉnh tìm kiếm, không lom khom. Đó mới là điều cần nhất. Ta vẫn không hết ngạc nhiên về mình " - Trích từ " Bản Tango Italiano ".
* Sách có bán ở Nhà Sách Trí Đức : 808 Đường Láng - Đống Đa, 158 Nguyễn Văn Cừ - Long Biên Hà Nội, T 0437757091
* Có thể liên hệ mua qua chị Lê Thiên Hương, T 0915531452
TK 11720660182017 NH Techcombank, chi nhánh Hoàng Quốc Việt HN
======
LỌ LEM
(Trích từ bản thảo tập
truyện ngắn " Vũ Điệu SlowFox
")
1~ Mai
Có lẽ phải 6, 7 năm rồi mới gặp Mai. Tự nhiên thấy xao xuyến. Không phải là vì sắc đẹp của người đàn bà này, cũng không phải ở sự quyến rũ ở dáng đi và đôi chân dài như của các cô nàng trên kênh Pro 7 của Đức trong chuyên mục " Các cô gái Florida " tôi hay xem ở Ba Lan năm xưa. Có một cái gì hài hoà cả chất Latin với Standart đầy nữ tính trong Mai. Có cái gì khá lạ đối với người Hà Nội.
Tất cả những cái đó có thể làm chết bất kỳ một gã Hà Nội nào. Đi với Mai qua sân tôi đã thấy những ánh mắt nhìn trộm, không chỉ của cánh đàn ông mà cả của chị em nữa. Nhưng thực ra những cái đó lại không làm tôi xao xuyến thật. Tôi đã từng sống ở thành phố Bechar miền Nam Algerie, nơi có những cô nàng Arab đẹp như trong truyện cổ tích. Cái đẹp bề ngoài cũng chỉ đến thế là cùng. Đây là một cái gì khác. Cái khác trong cái nhìn của Mai, trong dáng đi, trong cách xách cái túi con, trong cách đứng chờ tôi ở sân lúc tôi vào nhà xe lấy xe. Tất cả Mai ấy làm tôi thấy chất Nam Định, làm tôi lại nhớ về Nam Định, nhớ tuổi học trò, nhớ một thời của tôi, nhớ chính mình.
Mai thích Khiêu vũ. Cách đây khoảng 7 đến 10 năm gì đó Vũ sư Vũ Chí Dũng dẫn CLB Khiêu vũ Bách Khoa về Nam Định giao lưu với các CLB Khiêu vũ các tỉnh phia Bắc nhân dịp sinh nhật CLB Khiêu vũ " Nữ Hoàng - Qeen " ở Nam Định. Cậu chủ tịch CLB cùng khoa của tôi thông báo chuyến đi Nam Định đó và tôi càng hứng thú khi biết có anh Dũng cùng đi. Cũng có dịp về thăm mẹ và chị, có dịp để ngồi tán chuyện với người Vũ sư cùng quê, cùng một chuyến tàu liên vận đi du học Liên Xô xưa và cùng chuyên môn Cơ Khí. Vợ anh Dũng, cô Hà xếp chúng tôi ngồi cạnh nhau luôn " để nói chuyện hết đi, để rồi lúc ông Dũng dạy Khiêu vũ thì ông ấy tập trung mà dạy ". Chẳng là lớp Đại Học TC tôi dạy buổi tối lại cạnh ngay lớp học Khiêu vũ của đôi vợ chồng Vũ sư Dũng - Hà. Nghỉ giữa giờ tôi hay chạy sang xem và tán gẫu với anh Dũng, kệ cô Hà phải dậy đi cả chân Nữ và gánh lẫn chân Nam
CLB Queen ở ngay Trung tâm Văn hoá Thể thao Nam Định, xây ngay trên bãi rác cạnh nhà tôi xưa. Cả tuổi thơ của tôi là đi bới ở đống rác đó. Rồi sau đó bãi rác được làm thành sân bóng để chiều nào tôi cùng lũ bạn hò hét, rê sút. Gần như từng mét đất của sân tôi thuộc lòng. Bây giờ chỗ này không còn dấu tích gì. Một toà nhà to, hiện đại, sân xi măng, cây cảnh, bãi đỗ xe chiếm hết. Chỉ bên kia đường là cái nhà thờ mái vòm vẫn mang nhiều nét xưa, những gợi nhớ thân thương và đượm buồn. Các quý ông Nam Định trông rất lịch thiệp, nhiều người mặc Gi lê, Vét đen đỏ, đi lên đi xuống bậc thềm toà nhà. Cũng mấy ông quần áo giầy trắng, đeo nơ như trong phim thời xưa, dáng trịnh trọng. Các quý bà thì hình như chỉ có hai màu đen đỏ, kiểu giống nhau sườn xám. Ô tô đỗ xong là mọi người ở Hà Nội xuống xe và lo tìm chỗ thay đồ ngay cho Nam Định nó khỏi coi thường. Cũng phải nói về phía chủ nhà Nam Định số đông là chị em. Điều này làm cho cánh Hà Nội có một số điều chỉnh về hành vi - các quý ông có thêm sự động viên kín đáo và các quý bà phải tập trung hơn. Cẩn thận không thừa.
Tôi có lẽ là nhếch nhác nhất, chẳng khác đi vào rừng, vẫn quần bò áo blouson thôi. Đưa mắt tìm xem trông số các quý ông Nam Định có ai quen không. Chẳng thấy ai. Tôi cũng không lạ. Lũ bạn tôi không chỉ ở Nam Định mà ngay bọn ở Hà Nội cũng không tự tin lắm với món Khiêu vũ này. Chắc giống tôi, vận động một tí là ra mồ hôi, mà có phải lúc nào cũng gặp may, gặp cô ngạt mũi đâu. Tôi thì khỏi phải nói, mồ hôi dầu, cô nào chịu được. Nhiều lúc tôi nhìn cảnh người ta khiêu vũ, ăn mặc rõ lịch sự mà cô nào cô ấy tay vẫn níu tay nam, mặt phải quay đi chỗ khác cho khỏi ngạt thở nghĩ thấy tội. Thực chất là vậy nhưng ông nào cũng che giấu bằng một câu giải thích giống nhau: " Cái món nhảy đầm là của đàn bà. Đàn ông đi nhảy dễ mất đi cái Nam tính trời cho lắm ". Không cãi được với hội bạn tôi đâu. Chúng luôn đúng.
Nhưng hôm ấy cuối năm ngoại lệ, trời lạnh. Trong phòng nhảy tôi tìm chỗ cởi áo ngoài ra rồi như con thú tự hít mình. Không có mùi, ổn. Mới rồi tháng trước, nhảy xong điệu Rumba cũng có một cô dúi vào tay tôi một cục nhỏ. Tôi về mở xem. Hoá ra là cái lăn nách. Tôi không dùng, chỉ giữ làm kỷ niệm.
Nhạc nổi lên. Tôi không cầm được chạy ra nhún nhảy một mình như thời học bên Liên Xô xưa cho khí huyết lưu thông đỡ những bí bách ngồi xe vừa rồi. Nữ ế nhiều. Có nhiều chị em nhảy với nhau hoặc ngồi xem. Anh Dũng bảo tôi ra mời đi chứ. Giao lưu mà. Tôi mời. Thực ra nói là giao lưu chứ ai nhẩy với bạn nhảy của mình thôi, theo bài theo bước mà đồng diễn. Cùng CLB cũng chưa chắc đã dám mời nhau nữa là mới người CLB khác. Chỉ có tôi là điếc không sợ súng mới dám mời cái cô mà nghe mọi người lúc trên xe về Hà Nội nói là đẹp nhất ở đó. Tôi không để ý, chỉ biết rằng cô ấy tên là Mai cũng học Lê Hồng Phong, trường cấp 3 của tôi xưa, lại có bạn thân là Hoàng Ngọc Mai vợ Doanh rất thân với tôi trên Hà Nội.
Biết Mai lên Hà Nội qua trang FB của Mai, tôi gửi tin nhắn cũng qua FB hẹn Mai ra CLB gần nhà tôi xem Khiêu vũ và nghe nhạc. Xem thôi vì Mai không mang giầy. Sáng nay tôi nhắn tin định hẹn Mai để tặng em mấy đĩa nhạc và quyển sách viết về những lời khuyên trong sách " Những điều cần biết khi khiêu vũ " của chuyên gia nước ngoài góp ý cho người Việt mình nhưng Mai bận, vội về Nam Định. Thôi vậy. Hay viết một truyện về Khiêu vũ rồi gửi vào Trang FB của Mai. Về đến Nam Định là Mai cũng có quà xong rồi . Bây giờ là 9 h, phải viết nhanh vì 9 h 30 có cuộc hẹn với nghiên cứu sinh trong trường. Nhắn tin vào Bộ môn trước, có gì họ chờ vậy.
2~Lọ Lem
Hôm nọ ra công viên sáng ngồi Thiền gặp Sơn ở chỗ bãi nhảy. Không hiểu sao tôi cứ phải chỗ đông người ồn ào thì những bài tập Thiền lại có hiệu quả rõ rệt. Đó là yên tĩnh quá, một mình quá là lại hay nghĩ linh tinh. Các ý nghĩ từ tám hoánh cứ thế từ nơi nảo nơi nao rơi xuống đầu, xáo trộn tâm tôi. Người ta bảo học Thiền phải có Tăng đoàn vì thế chứ một mình, yên tĩnh thì " Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi " như trong thơ của Bergolt về mùa Thu, cái " Mùa lá rụng " ấy. Chỉ khi ồn ào, đông người thì cái ngoại cảnh đó nó lại vô hiệu hoá các ý nghĩ xa xưa, các kỷ niệm không đâu, các ám ảnh đeo bám, tự nhiên trong lòng bình an ại, thiền lại dễ mới lạ. Đúng là lấy độc trị độc, ra chỗ đông người để thấy được cô đơn, thật sự lại bóc tách được mình ra. Sơn nghe tôi giải thích điều đó thì bảo tôi luôn : " Chiều anh ra sàn đi, cái sàn mới mở ở tầng 5 nhà kia, nhạc hay lắm. Nhiều người đến đấy ngồi uống nước nghe nhạc. Anh ra đấy mà tập. Chị em thì đông. Chẳng ai biết anh. Tha hồ mà tập thụ khí ". Nghe cũng thấy hay hay. Thôi được, chiều họp đầu tuần xong đi về là tôi lên ngay sàn. Chưa có ai, chỉ có nhạc. Đặt cốc nước chè để giữ chỗ lên cái bàn xa ở góc khuất tôi bước ra sàn. Mặt gỗ khá tốt. Các huyệt khai mở, tôi dướn thẳng lên trên hai mũi chân cho trục sinh lực dọc theo xương sống căng thẳng. Như có một dải Linh Quang từ trên xuyên qua huyệt Bách hội ở đỉnh đầu tràn ngập cơ thể tôi. Lại như có một quả cầu sáng bao trùm tôi và bỗng dưng cuốn tôi đi, quay tròn. Đúng như định nghĩa về khiêu vũ của Luca Brachi " Khiêu vũ là sự khao khát của phần thẳng đứng theo phương nằm ngang " hay như Bernard Show nói " Khiêu vũ là bộc lộ sự dướn bay lên của cơ thể gắng thoát khỏi những níu kéo của sức hút trái đất ". Vừa chuyển động vừa đặt Tâm ý mình vào Đan Điền ( Đan là thuốc, Điền là vườn. Cái vườn sinh lực chân khí đó ở gần rốn là Trọng Tâm con người ) theo định nghĩa cơ bản của Khiêu vũ với " Khiêu vũ là chuyển động của Trọng Tâm theo dòng nhạc ".
Cứ thế tôi lướt quay Valse theo mọi bài khác nhau, không cần để ý đến tiết tấu của bài và vận công thu năng lượng. Tôi chỉ dừng lại khi đèn tắt và tiếng nhạc Bebop Disco nổi lên. Các đôi lục tục kéo ra. Tôi trở về chỗ ngồi, vừa lúc cô ngồi cạnh đứng dậy. Có một ông quần đen sọc, áo đen, trang phục của Vũ sư vẫy cô. Nói chung mọi người vui tập thể dục theo nhạc thì đúng hơn là khiêu vũ. Ông Vũ sư trong bộ đen ấy vừa nhảy vừa nhai kẹo, mắt nhìn đi đâu, tay cũng vậy, hời hợt. Thế mà Luca dám nói " Khi nhảy tôi cầm tay người Nữ, tôi không chỉ muốn bàn tay ấy, tôi muốn toàn cơ thể cô ấy ".
Thôi, tôi gác chuyện lý sự kiểu Tây sang bên. Đây là Khiêu vũ Ta. Thế là ổn. Tâm lại yên tĩnh. Tôi thở sâu, quán tưởng đưa dòng chân khí xuống chân. Cứ thế hết điệu này qua điệu khác. Không biết bao lâu thì lại đến Tango. Giai đệu Carmen lôi cuốn mọi người đứng dậy, tìm nhau, ra gần hết. Nam còn sót mấy ông. Nữ thì có một cô váy đỏ ngắn ngồi mình bàn đầu, hình như toàn ngồi xem là chính và từ chối mấy lần nam mời rồi. Không ông nào dám mời nữa. Cô ấy hay quay lại nhìn tôi mỗi khi đổi chân bắt chéo, còn tôi thì cố gắng không để ý đến đôi chân nuột dài đó để tập trung vào hơi thở sâu đều chậm nhẹ. Số tôi sao hay rơi vào những tình huống éo le tương tự. Thời sinh viên mới lớn ngồi bàn đầu học tiếng Nga hay bị tra tấn vì cô giáo Nga mặc váy ngắn, áo trễ cổ. Đến khi chính mình đứng giảng bài thì lại khổ vì các nữ sinh ngồi bàn đầu. Họ chuyên sơ ý về trang phục. Bao năm rồi tôi vẫn chưa quên được cái dép hồng và bàn chân trần của cô sinh viên khoa hoá hồi mới đi dạy. Cũng không quên cả hình ảnh ông thầy trẻ là tôi khi đó trong nhật ký thơ của mình.
Tại em ngồi ở bàn đầu
Để tôi vào lớp trước sau không nhìn
Vội vàng lấy phấn vẽ hình
Mình tôi với bảng chỉ mình tôi thôi
Tại em đuôi mắt hay cười
Lại hay có thói cắn môi hỏi dò
Nhỡ ra cái lũ học trò
Hiểu lầm tôi đã vu vơ trong lòng
Tại tôi tìm mãi không xong
Bàn chân trần chiếc dép hồng với xa
Để tôi tính quẩn không ra
Nghĩ là dấu cộng, viết là dấu nhân
Để tôi cứ đứng tần ngần
Mình tôi với chiếc hài thần Lọ Lem
Thôi, quên hài thần và cô nàng Lọ Lem đi, không ngồi nữa, ra đi dạo trên sàn Tango Walk vậy và giữ cho thân thẳng, đẩy trọng tâm, vẩy mũi gót chân, điều khí. Nhưng không hểu sao như vô thức lúc đứng lên tôi lại dơ cả hai tay về phía cô gái và bước tới gần. Nếu cô ấy từ chối. Đi được mấy bước các ý nghĩ trong đầu mới khởi động lại. Không sao. " Đến lúc thèm chuyển động rồi, không dừng được, khi đó sẽ đi lững thững Tango Walk một mình, không quan trọng" - Tôi nghĩ. Thế mà cô nàng bỗng dưng lại đứng lên. Gặp may rồi, ngoài đường thân và đôi chân đẹp cô ta có biết " Hoàn thành chuyển động " nghĩa là sau mỗi bước Trọng Tâm rơi đúng chân trụ để khi tôi dẫn là bước theo ngay chứ không cần chuyển trọng tâm rồi mới bước. Như cô này thì nhảy với ai cũng được, ai dẫn cũng theo được. Kỳ lạ. Cả bước Rock tôi đỡ nàng đung đưa chao trên cạnh trong của chân cũng lung linh làm sao.
Đưa cô ta về chỗ xong, mấy điệu sau tôi đi mời các cô các bà khác theo đúng văn hoá Khiêu vũ là " Không nhảy liên tục với một người quá ba lần ". Đến điệu Valse chậm tôi lại đến mời cô ấy. Không chỉ là kỳ lạ nữa mà là kỳ diệu. Tôi khen. Cô ấy nói : " Không phải điệu Valse mà là SlowFox cơ, anh hứa, đã 6 tháng rồi. Hôm nay anh thực hiện lời hứa nhé ". Tôi ngỡ ngàng chỉ buột miệng :" Thì ra em là Lọ Lem trên sàn à ".
Hoá ra lâu rồi có lần tôi lên một sàn ở tầng 7 toà nhà trên phố nghe nhạc. Mọi người vào hết thang máy bỗng thấy một cô chạy theo, vội và bị ngã. Tôi không vào nữa mà ra đỡ cô ấy dậy, không đau, chỉ một giày bị tuột quai. Tôi ngồi chữa cho cô ấy. Cô ấy cảm ơn. Tôi đùa là không cần cảm ơn miệng mà cho tôi mời điệu Slow. Tôi nói đến đó nhìn cô ta. Ân hận vì mình quá trớn nên sửa lại là SlowFox. Cô nàng nhìn tôi khó hiểu và hỏi :" Thật ". Tôi gật đầu vì nghĩ rằng mấy người biết nhảy điệu này đâu. Mình cũng nói để mà nói thôi. Hay là để vào sàn sẽ mời cô ấy nhảy Mambo Thanh Hoá của Hoàng Thông hay Múa Lào vậy cho dễ.
Vào sàn tôi không biết cô ấy là ai. Nữ họ thay quần áo trong điểm xong thì sao nhận ra được. Với lại cô nàng khá xinh, người đẹp chắc có người sở hữu rồi.
Và tôi nhầm.
Hôm nay là ngày kỳ diệu. Vũ điệu SlowFox kỳ diệu. Chúng tôi thực sự cùng " Bay lên gắng thoát khỏi những níu kéo của sức hút trái đất, của cuộc đời "
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét