Thứ Bảy, 26 tháng 10, 2013

ABC-Tiếng vỗ tay và cái tát

-Lâu quá mới qua công viên Hồ Thành Công. Hồi xưa ở Láng Hạ, tối nào mình cũng đi dạo, thấy nhiều bãi khiêu vũ, nhạc rộn ràng. Cuộc sống thật thanh bình đáng yêu. Nhớ một lần dạo xong 2 vòng hồ về qua bãi to ở cổng lúc họ vừa kết thúc nhảy tối, đang thu dọn nhạc loa. Bỗng có một xe sang trọng đi vào sân. Bước xuống 5 người , bà mẹ, hai đứa trẻ khoảng dưới 10 tuổi ăn mặc kiểu Vũ hội La tinh, cậu lái xe cầm theo máy quay, bộ nhạc và một cô có vẻ cô giáo. Tiếng nhạc nổi lên, hai đứa trẻ khởi động, xoay chân. Chuyên nghiệp quá. Đám đông không giải tán mà tạo vòng rộng xem. Vẫn còn sớm, trời đẹp.Thứ bảy.
- Tôi cũng đứng lại xem. Bản nhạc Latin hay quá. Không chỉ hai đứa trẻ nhảy mà xung quanh mọi người cũng lại bắt đầu cầm tay nhau nhún nhảy, lắc lư, te đổ. Cậu bé phấn khích trước những vỗ tay ngưỡng mộ, bắt đầu pha thêm các nhún lắc. Đám đông sung sướng. Cô giáo vỗ tay bắt dừng. Làm lại. Vẫn thế. Cậu bé như bị hút hồn bởi những tiếng vỗ tay, những quằn quại lắc lư của các đôi người lớn cũng vui sướng phụ thêm vào các bước nhảy. Tuyệt thật.
Bà mẹ im lặng từ đầu, bỗng đến tắt nhạc đột ngột. Mọi người sững lại. Bà bước ra đến chỗ con và ... Một cái tát, rồi lôi cậu bé vào xe. Bất ngờ quá. Mọi người phấn nộ. Có tiếng kêu :" Gọi cảnh sát ". Các phản ứng kèm với các kỹ năng suy đoán mà người Việt đã sẵn có bùng lên " Chắc đây là con riêng của chồng, mụ Cám này, sau này trả giá, trời có mắt, đây là phạm điều mấy, điều mấy hiến pháp, chắc chồng nó bỏ đi với chân dài rôi.... ". Chỉ có cô giáo, cậu lái xe và cô bé vẫn tỉnh bơ, cứ như không có ai, không nghe gì, thấy gì. Cô bé vẫn bước dạo một mình nhưng bước Rumba mũi gót, trọng tâm. Một lúc sau bà mẹ dẫn cậu bé ra, nước mắt vẫn đầm đìa. Nhạc lại bắt đầu. Bây giờ đám đông hoàn toàn im lặng, vũ điệu được trình diễn từ đầu đến cuối. Hai đứa trẻ như không biết đến xung quanh, chỉ có chúng với nhau.
Tiếng nhạc dứt. Im ắng chờ đợi. Cô giáo đừng lên vỗ tay, thế là đám đông ào ào vỗ theo. Cậu bé quay nhìn mẹ. Mẹ đứng dang hai tay. Cậu chạy lại ôm mẹ, không biết khóc hay cười, cả hai người
-Giải tán. Có bàn tay ai bên cạnh cầm tay kéo tôi đi. Đến cổng quay lại, mới biết là nhầm tay. Cô ta nói xin lỗi, còn tôi đáp cảm ơn.

Bước chân lên cầu thang nhà tôi chợt hiểu hai mẹ con họ trong giây phút vừa qua là những người hạnh phúc nhất thế gian này.

"Lại muốn đổi mọi lời khen, ngưỡng mộ
đã nghe nhiều và đã thành quen
Để có được đòn roi, nhớ quá
lúc con hư mẹ khóc đánh một thời"

http://www.youtube.com/watch?v=02Rs786OyPg

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét