Thứ Bảy, 21 tháng 12, 2024

Sóng Theta

 Sóng Theta

" Chỉ một ngón gõ xuống phím đàn, một nốt

Âm thanh sao rung cả không trung

Chỉ một viên sỏi rơi xuống nước

Sóng theo nhau đến tận vô cùng "

1. TRUNG TÂM KHÍ CÔNG

Thế là đã 4 năm rồi tôi bị bệnh dạ dày, cuộc sống đồng hành với cơn đau bụng, chữa hết tây lại đông y mà chẳng ăn thua. Tình cờ lại gặp một người khuyên nên chuyển sang chữa Tâm linh, cụ thể là đến Trung tâm nghiên cứu và ứng dụng khí công trường sinh ở đầu ngõ 12 phố Khuất Duy Tiến, tel. 02435535589, cũng không xa nhà tôi lắm, tội gì mà không thử. 

Bà giám đốc của Trung tâm cũng không hỏi han bệnh của tôi gì nhiều. Ở đây họ khám bệnh theo cách Tâm linh. Bà ấy ngồi ghế trước mặt tôi, nhắm mắt, thấu thị một lát rồi nói tôi có một khối khí ở vùng bụng dưới mỏ ác làm tắc mạch nhâm khiến tỳ khí bị lệch đi rồi từ đó dẫn đến phát bệnh ở phần Trung tiêu và Hạ tiêu của bụng. Sau khi làm thủ tục hồ sơ bệnh nhân, có phác đồ trợ khí tôi cầm lên phòng tầng trên và được một thầy trông còn trẻ chữa cho khoảng nửa tiếng. Thầy nhắm mắt và tôi ngồi ghế đối diện cũng nhắm mắt. Được hai tuần với chi phí không đáng kể chỉ với mấy trăm ngàn tôi đã cảm thấy sức khoẻ khá lên, đi Bệnh viện Hữu Nghị khám lại thì các chỉ số xét nghiệm đều cải thiện. Tiền liệt tuyến  từ 38 gr giảm xuống còn 32 gr. Tôi mừng lắm và lại tiếp tục đến Trung tâm để được trợ khí mỗi sáng.

Rồi một hôm vừa bước vào phòng lễ tân của Trung tâm đến cái giá lấy dép thay giầy tôi xuýt bị vấp phải một ông. Tôi nghe tiếng xin lỗi, tiếng rất trầm lạ, cứ như âm thanh bị nuốt cục vào ấy, khó diễn tả. Cũng không kịp để ý vì còn mải tìm hồ sơ trị bệnh cùng cô thư ký. Lúc bước tầng hai không hiểu sao tôi bị trẹo chân nhẹ, phải giữ tay vịn cầu thang và chúc đầu xuống thì thấy mấy cán bộ và cả bà giám đốc Trung tâm đang ngồi nói chuyện với một ông có mái tóc xoặn, cái ông va vào tôi ở chỗ giá dép. Ông ấy ngước lên nhìn tôi rất nhanh. Tôi cũng bước lên nhanh tầng ba vào phòng nơi tôi vẫn ngồi để ông thầy trợ khí. Ở đây người ta không nói chữa bệnh mà là trợ khí vào người bệnh và nhờ đó khí huyết lưu thông, kinh mạch cũng thông, bệnh lui dần. Tất cả gói gọn trong câu của Hải Thượng Lãn Ông " Thông bất thống ( nghĩa là đau, bệnh - TG ), thống bất thông "

Tôi ngồi ghế trước ông thầy, nhắm mắt, để tay xoè trên đầu gối, chầm chậm thở. Mọi thứ như không còn tồn tại ngoài hơi thở. Đúng vậy, " Thượng Đế cho ta thành người với hai bảo vật mang theo để đi hết cuộc đời là Hơi thở và Ý nghĩ. Hãy nương tựa vào chúng, chỉ hai thứ đó thôi, không có gì khác nữa đâu ".

Cùng với hơi thở sâu đều chậm nhẹ những ý nghĩ xáo động, những lo âu tạp niệm tan dần tôi như chìm dần vào một thế giới khác. Mấy lần trước tôi có lúc ngủ gật, có lúc như bồng bềnh lạc vào mây mới lạ. Lần này tôi thấy mọi thứ rất rõ, cả hình ảnh, cả âm thanh, những trailer trong một bộ phim như được tua lại. Bộ phim về một lần lang thang của tôi ở miền Nam Ba Lan năm xưa.

2. TRAILER 

Trước mặt tôi là bảng giờ tàu hoả đi các tỉnh từ Warszawa. Nàng kéo tay tôi rồi chỉ chuyến tàu đi Krosno lúc 20 h và đến nơi là 6 h 30. Tôi vừa đón vợ từ Moscow sang và còn phải chờ những bịch hành nàng nghe bạn khuyên đánh sang bị chậm. Tôi đành gọi điện báo cho bà chị họ ở West Berlin là hoãn ghé thăm anh chị khi trở về Algerie, nơi tôi đang có hợp đồng giảng dạy. Trong lúc chờ đợi hàng họ, đi chơi Warszawa lại gặp cậu cháu học bên đó. Nó đưa cho hai túi hàng và khuyên cô chú đi về Krosno, một thị trấn tận miền biên giới Đông Nam Ba Lan bán chợ phiên cuối tuần chạy lắm, vừa có tiền, vừa du lịch ngắm cảnh thì sẽ ấn tượng sâu sắc về đất nước và con người hơn. Tôi có hỏi về sự an toàn thì nó cười : " Ba Lan chứ có phải Liên Xô đâu. Tất nhiên cô chú cần cẩn thận ".

Thế là hai xe kéo, hai bịch hàng ở sân ga được một ông Ba Lan giúp đưa lên tàu. Tôi còn đeo thêm một ba lô nữa. Tàu vắng vẻ. Chúng tôi ngủ quên lúc nào, để rơi cả hai hộp ga xịt tự vệ lăn lóc dưới sàn. Đến 6 giờ sáng thì vợ chồng tôi xuống ga Krosno và kéo hàng ra chợ họp ở sân vận động..."

( Có tiếng chân ai đó đi vào phòng rồi lại im ắng. Chắc lại thêm một bệnh nhân đến ngồi chờ. Tôi vẫn nhắm mắt thở đều và rồi hiện tại lại chìm đi, những hình ảnh năm xưa lại trở lại, rõ dần...)

....Nàng mặc cái áo Blouson đỏ tôi mua ở Paris, đẩy túi hàng màu đen, mái tóc đen xoăn dày lộ ra khỏi cái khăn choàng Nga, tung tăng trên con phố nhỏ với những ngôi nhà vườn sau những hàng rào, bụi cây, cành táo. Đi hết dãy phố, nóng quá nàng kéo tụt khăn xuống vai. Có mấy người đi vượt lên chúng tôi. Một ông ngoái lại nói :

- Pani có cần tôi đẩy giúp không, rẽ phải đến ngã tư kia là chợ rồi đấy.

Đến ngã tư thì thấy bãi đất rộng mênh mông. Chợ họp ở tận bãi bên đầu kia, lều, xe ô tô, người tấp nập, văng vẳng là tiếng loa thông báo hướng dẫn lẫn quảng cáo cùng tiếng nhạc nữa. Chúng tôi cảm ơn cái ông đẩy hộ xe hàng và dừng lại nghỉ ăn sáng đã, còn bọn họ nhảy xuống bãi và cùng chạy đuổi nhau sang chợ. Ăn xong thì có lại có mấy người đi qua hỏi " Pani có gì bán không ? ". Thế là vợ tôi không kịp uống nước mở ngay túi hàng ra. Này thì một đống màu sắc vải vóc: áo phông nữ, khăn mùi xoa, quần xịp nữ...Nàng giơ từng cái lên nói giá rồi cứ như không phải là bán nữa mà là phát. Mọi người ở đâu lại kéo đến giơ tay tới tấp, cầm, xem. Một ông mặc áo phông màu vàng liền yêu cầu bà con chuẩn bị sẵn tiền cho đủ, xếp hàng mua xong trả tiền ngay cứ như ở trong cửa hàng ấy. Tôi nhắc vợ là bán cùng một giá cho gọn nhé, đừng tham, kì kèo và lùi xa chút để bao quát. Bên kia đường có một ngôi nhà nhỏ và có một ông lão ngồi nhìn qua cửa. Tôi hơi lo là mình bán hàng ngay ở đường thế có hợp pháp không, nhỡ lại ông ấy khó chịu rồi sinh chuyện.

Mấy cậu con trai hỏi cái bịch của tôi có gì. Tôi mở ra toàn áo gió. Tôi nói một giá chẵn cho đỡ phải trả lại và thế là cũng lãi gấp đôi giá lấy rồi. Tôi bán vèo cái hết thì trời đổ mưa ào một cái. Mọi người ù té chạy sang bên kia đường. Tôi đang lúng túng với xe kéo và vợ thì có một cái ô to xòe ra che cho nàng. Cái ông lão bên đường ấy. Nhìn kỹ thì ông ấy cũng hiền. 

Mưa tạnh, trời hửng nắng đẹp, mọi việc mua bán lại tiếp tục, lại xếp hàng, lại vẫn cái ông đứng nhắc mọi người. Còn ông lão mang ô che biến mất khi nào. Chắc ông này đã yên tâm về hai người châu Á với hàng họ không bị ướt rồi. Chắc tối nay ông ta sẽ kể cho Đức Chúa nghe. Dân Ba Lan đi Đạo mà.

Và tôi lại nhớ không quên cái hình ảnh nàng sung sướng tung cái xịp cuối cùng lê trời xòe tay kêu hai tiếng: "  Nhem ma " ( tiếng Ba Lan là Hết rồi -TG). Mọi người ồ lên có chút tưng hửng rồi giải tán. Nói chung người mua được, người không đều hỉ hả. Tôi cảm ơn cái ông " trật tự viên " và vợ tôi lấy một cái áo, cái quần xịp đã để riêng ra lúc mưa tặng ông ấy mang về làm quà cho vợ. Ông ấy cười và trả tiền. Vợ tôi cứ nài. Tôi cầm tiền, sau đó nói với vợ : " Ông ấy có làm thuê đâu nên không nhận. Dân Ba Lan họ thế mà cho đơn giản ".

Chúng tôi thong dong sang xem chợ rồi vào quán ăn thấy cô nàng bán hàng đã xúng xính trong cái áo phông mua được của vợ tôi rồi. Vợ tôi cười khen vừa và đẹp với cô ấy. Cô nàng cười lại sung sướng.

3. HƯNG

Thế rồi tuần sau, lại đúng phiên chợ, vợ chồng tôi lại lấy hàng xuống bán, vẫn loại hàng đó đã bão hoà trên Warszawa, lại bày ra đúng ở chỗ cũ. Vợ tôi bán hàng cũ còn phần tôi thì là một chồng áo gió. Đang bán hàng thì có một người Việt xuất hiện chào và hỏi chuyện tôi, giọng khàn đục lạ kỳ. Anh ta thấp hơn tôi nhưng trông chắc nịch trong bộ Jean sờn bạc, tóc xoăn dày, má lại xanh râu quai nón. Một bộ đội nằm vùng đây ( tên chỉ những người Việt sang sống tự do làm ăn ở LX và Đông Âu hồi đó - TG ). Tôi hơi thoáng ngại nhưng xung quanh đông người Ba Lan nên yên tâm từ tốn đáp là vợ chồng chúng tôi từ trên Warszawa xuống tranh thủ phiên chợ này thôi trong lúc chờ tuần sau  rời Ba Lan sang Algerie. Anh này tự xưng tên là Hưng, nói là sống ở đây :

- Tuần trước nghe nói có đôi người Việt đến bán hàng rẻ lắm, tôi phải đóng cửa hàng lại. Anh chị để tôi bán cho, bán phá giá rẻ thế nó phí đi - Anh ta nói rồi đứng ra bán hộ. Anh ấy thạo tiếng Ba Lan và có một cái gì đó như mối liên kết vô hình với những người mua, họ không kì kèo, mặc thử gần như đúng cỡ anh chọn cho. Tôi chỉ việc thu tiền. Phải nói là bán giá cao hơn tôi định nhiều. Bán hết hàng anh chàng mời chúng tôi lên cái xe Fiat xanh đỗ bên kia đường và chở  ra ga. Hãy còn hai tiếng nữa mới đến giờ tàu về Warszawa. Tôi mời anh vào quán và lúc xuống xe nói khẽ với vợ là có lẽ biếu anh ấy ít tiền đã giúp mình bán lãi và cũng là cách xin lỗi anh ấy vì mình đã đến phá giá lần trước. Trong lúc nâng cốc tôi nói ý định thì anh ấy gạt đi. Anh ấy nói biết tôi, đã gặp một lần ở Bộ Môn Cơ Học Máy của tôi mấy năm trước và lại nhận ra ngay.

Hoá ra mấy năm trước có một giáo viên ĐH Quân sự ở Vĩnh Yên về báo cáo đề tài Nghiên cứu sinh ở Bộ Môn tôi và có thêm mấy đồng nghiệp sỹ quan nữa đi cùng trong đó có một thượng uý tóc xoăn là cái anh Chí Hưng này. Khi đó tôi là thư ký buổi báo cáo nên Hưng nhớ. Tôi cũng vẫn nhớ cái đề tài khoa học đó về điều khiển dải tần của kết cấu. Hình như tôi có đặt câu hỏi về các tần số thấp liên quan đến sóng não Theta với những hiệu ứng chữa bệnh hay thần giao cách cảm, những giấc mơ, những mách bảo từ đâu đó mà ai đi vào khoa học hay nghệ thuật ít nhiều đều trải nghiệm. Hưng nói là nhớ hết cái lần gặp gỡ xưa đó. Hưng cũng không giấu diếm kể vắn tắt số phận của mình sao lại xô đẩy đến cái vùng miền Nam xa xôi này.

Hưng đi NCS ở Ba Lan thì vợ sang thực tập báo chí ở LX. Khi LX tan rã anh tìm cách đón vợ sang Ba Lan thì cô nhà báo đi tuột sang Đức theo một người đàn ông khác. Họ cũng chưa có con cái. Hưng bỏ công việc nghiên cứu vượt biên sang Đức tìm vợ và nửa năm sau trở về tay trắng. Anh kéo cái tay trái áo gió lên để lộ ra cánh tay gân guốc rắn rỏi với một vết sẹo sẫm, một vết dao chém. Anh bị đuổi học và bỏ về miền Nam xó xỉnh Ba Lan này buôn bán để sống, " để quên hết những quá khứ, để tái sinh lại thành một người mới dưới cái tên Adam ". 

Lúc đó thấy vợ chồng tôi có vẻ ái ngại, thương xót Hưng khẽ lắc đầu cười bảo là không sao đâu. Tái sinh là phép mầu của Chúa mà. Anh chỉ một cậu ngồi bàn xa: " Nó người Nam Tư đấy, bên ấy cũng loạn lắm. Nó cũng vừa lấy một cô vợ Ba Lan. Từng con người phải luôn tái sinh lại. Đất nước cũng vậy thôi. Ba Lan là như vậy ".

Lúc chia tay tôi có hỏi về gia đình ở Việt Nam. Anh bảo bố mất, còn mẹ sống với ông anh sinh đôi. Lúc đẻ ra đáng nhẽ anh chết ngạt rồi nhưng cứu được nhưng số phận cũng đã định rồi. Ông anh sinh đôi cũng tên là Hưng, chỉ khác đệm thôi. " Mà đúng ra cũng chỉ nên có một ông ấy thôi là đủ. Mẹ tôi đẻ ông ấy ra trước, tôi ra sau suýt chết ngạt, lại ra đúng giờ kỵ, nuôi khó lắm. Cứ để mọi người nghĩ rằng tôi đã chết, mất tích, đã bị xảy như bao người con Việt khác. Không nhiều nên người ta ít nói thôi, nhưng cũng không ít đâu. " - Hưng nói, giọng đục trầm đến lạ, âm thanh như bị nuốt vào cổ ấy dù nghe rất rõ.

- " Đấy là mọi người, thế còn mẹ và ông anh " - Vợ tôi thốt lên.

- " Hai anh em tôi vẫn trao đổi với nhau mà, chắc là bởi cái sóng não Theta ấy phải không anh "....

Có bàn tay chạm khẽ vào tay tôi, đánh thức tôi ra khỏi cái quá khứ xưa ở miền Nam Ba Lan ấy. Tôi gật đầu chào ông thầy chữa bệnh và đứng dậy nhường chỗ cho người khác.

Lúc xuống tầng một thấy còn mỗi Vân cô thư ký. Tôi hỏi cô ấy về người đàn ông tóc dày xoăn lúc nãy. Hoá ra là một bệnh nhân được thày Chưởng môn chữa cho lâu lắm rồi và thu nhận làm đệ tử khoá đầu tiên. Ông Hưng này cũng chữa được bệnh cho nhiều người lắm. Ông ấy sống ở Ninh Bình và sáng nay qua thăm Trung tâm. Cuối tháng này Trung tâm lại tổ chức đi Nho Quan Ninh Bình thụ khí. Thày Chưởng môn tìm thấy cột khí Linh lắm ở bìa rừng.

4. VỸ THANH

Thấm thoắt một tháng trôi qua, bệnh tình tôi đỡ hẳn. Bàng quang, Tiền liệt tuyến, Đại tràng có vẻ ổn. Các cơn đau ở phần Hạ tiêu ( bụng dưới ) không thấy  nữa, ngủ ngon hơn. Một ông bệnh nhân đã khỏi rồi, chỉ đến chữa lần cuối mà tôi gặp chỗ gửi xe thì khuyên tôi nên thay đổi quan niệm và cách sống. Cụ thể là cần cân bằng phục hồi Âm Dương. Bệnh là do mất Chân Âm đấy. Kể ra cũng đúng, tôi thì Dương vượng quá, tính hay vội vàng nóng nảy. Ông ấy bảo cần tập thở sâu, giữ hơi lâu đưa khí xuống phần bụng và tập đi bộ kiểu hành thiền sao cho chân trụ vững thân đẩy lên thả chân kia xuống rồi dùng thân nén kiểu Cucaracha ( giết nát một con gián ấy ). Kể ra ông ấy nói cũng có lý. Mấy năm trước còn sống ở Láng Hạ sáng hay tối tôi hay chạy sang hồ Thành Công nhảy nhót, cầm hết tay bà nọ cô kia, cứ một ông phải đến bốn năm bà, Chân Âm tha hồ dồi dào. Từ hồi chuyển về Thái Thịnh ở, xa, ngại, mất hết Chân Âm, ốm.

Hôm sau tôi ngồi trợ khí. Nhớ lời ông hôm qua dặn cứ hít sâu hơi xuống bụng duy trì sâu đều chậm nhẹ. Rồi tôi thấy nhẹ bỗng, mọi thứ tan dần. Và một điều kỳ diệu xảy ra. Có tiếng nhạc Valse, bản Sóng Danube rất khẽ nhưng nghe rất rõ. Không thể là trí tưởng tượng ra từng tiết tấu, giai điệu, hoà âm như vậy được. Và rồi tiếng nhạc dừng. Tôi vẫn chìm trong hơi thở nhẹ, chờ tiếng nhạc nó quay lại. Không có âm thanh nào khác trong phòng ngoài tiếng quạt gió.

Rồi một hôm vắng bệnh nhân, tôi chữa xong về sớm. Trên đường về bỗng lại nghe thấy bản nhạc hôm nọ. Tôi đi chậm dừng xe vào để cố nắm bắt giai điệu đó từ đâu. Hình như từ trong sân này. Có mấy ông bà đang lai nhau súng sính áo quần giày dép rẽ vào.  Một ông thì kêu :" Em trang điểm lâu quá, thế là lỡ mất điệu Valse Vienne rồi "