Chuyện
Tình Người Ngoại Đạo (
Truyện ngắn của Trần Đức Trung )
===
“
Nếu có phép mầu cho tôi làm lại
Tôi
sẽ khôn hơn, không sẽ dại khờ hơn
Chẳng
đắn đo băn khoăn suy tính
Chẳng
công danh sự nghiệp chỉ tình em “
1.
Như đã định từ tháng trước, ngày 24 tháng Chạp này
CLB bóng bàn chúng tôi chơi bóng sớm hơn từ chiều để tối còn ăn Noel rồi đi
Karaoke. Lần này chỉ làm hai món thôi, món nem rán thịt có trộn cua bể và món chả
cá mực. Món sau thì là từ Nam Định, ông Hưng mang lên, còn món đầu là tự tay
ông Lập, chủ nhiệm CLB đạo diễn gói và rán. Ông thày Vật lý Đại Học Bách khoa
này và cũng là thày dạy hát, lại là dân Hà Nội gốc, thanh lịch, tinh thông và sành đủ thứ. Tôi vẫn ước là có được chút
cái tài hoa trời phú của ông ấy, chỉ một chút thôi thì chết với tôi.
Đấy là nói về tôi thôi, một người Nam Định tuy lên
Hà Nội đã lâu mà vẫn tòi cái đuôi quê kệch lớ ngớ, thấy con người và thế gian
này vẫn lạ lẫm mơ hồ chứ trong CLB này còn mấy ông khác cùng quê thì cũng thạo
việc, thạo người lắm, không đến nỗi như tôi đâu. Chắc là do họ chăm đi nhiều nên
biết nhiều, học được nhiều kỹ năng thôi, tôi tự an ủi mình và tự hứa là sẽ cố
chữa xong cái bệnh đau dạ dày đã bị 3 năm nay rồi để cùng đi các vùng miền đất
nước với họ, để học hỏi thêm chứ cứ sách với vở, cứ quanh quẩn Hà Nội, cứ gà
què ăn quẩn cối xay thì chẳng biết gì cả, chán lắm. Mỗi lần cả CLB đi xa về,
nghe các ông ấy kể chuyện, khoe các chiến công mà lại thấy chạnh lòng.
Mỗi người một chân một tay, bàn ăn bày đã xong, thịnh
soan, trông cũng bắt mắt. Mọi người đủ ghế rồi, yên vị ngồi quanh cái bàn bóng
trải khăn, bày các món ăn, cốc, rượu rất thanh lịch, nem vẫn còn nóng. Đó là do
CLB này có ba nữ, đều người Tràng An cả. Đúng ra là còn hai cô vắng mặt, hình
như đi dạ hội khiêu vũ tối Noel trên phố
thì phải. Mấy hôm trước đến chơi bóng mà cứ nhún nha nhún nhảy như trên sàn vậy.
Rồi lúc nghỉ hai cô lại ôm nhau đi lên đi xuống. Một cô bảo đó là điệu nhảy mới
du nhập vào Việt Nam, đang hot lắm, vũ điệu Kizomba gốc gác từ Angola, học rất
dễ. Tôi nghe mà cũng thấy hoang mang..
Lần liên hoan Noel này ông chủ nhiệm CLB lại có phát
ngôn gây sốc là mọi người tha hồ nói mọi chuyện chỉ có nhớ cho kỹ rằng "
Thơ sẽ không được hoan nghênh ". Chẳng là ông ta bị ám ảnh bởi chuyện có một
người cùng bộ môn ở ĐHBK Hà Nội xưa sang định cư ở Canada mới về thăm lại nói
là bên đó định cấm nhập cư người dính dáng tới thơ. Làm thơ, đọc thơ, phê bình
thơ, dài ngắn là cấm tuốt cho bình an. Thơ là thứ đáng Ngờ, chắc họ cho là vậy
chứ quan hệ ta và họ vẫn tốt mà. Phần đông nghĩ là cái ông Việt kiều về chơi ấy
chắc thấy ở trường ĐHBK nhiều nhà thơ quá nên nói trêu vậy thôi. Còn buổi hôm
nay cũng có thể là ở CLB cứ liên hoan là hết người nọ người kia lại đọc thơ,
làm khổ người khác trong đó có ông chủ nhiệm CLB, nên ông ấy đe trước.Ông ấy
cũng nghĩ đến cái chung thôi, lo xa sợ ai đó lại bỏ đi nhảy mất, đã mất đi hai
cô rồi. Người Hà Nội tế nhị nên ông mượn lời ông bạn, cái ông tên là Đỗ Quyên ở
Canada về chơi đó, cái ông còn biếu bộ môn hẳn một cuốn tiểu thuyết dày mà tôi
đọc thấy hay quá vì chẳng hiểu gì cả.
Mấy nhà thơ trong CLB có chút tưng hửng. Có ông đã
chuẩn bị thơ trên giấy, có ông thì trong điện thoại. Nhưng thôi, không Thơ thì
Truyện vậy. Canada không cấm truyện mà, trái lại thì có. Nhà Xuất bản truyện Diễm
tình Halerquin ở Toronto hàng tháng có tới 6 tác phẩm mới được ra đời và bán tại
hầu hết các quầy sách báo ở Canada, Mỹ, Úc, Tây Âu, và có lẽ là hầu hết ở mọi
nơi trên thế giới trừ Việt Nam ta thôi. Không động đến thơ, chúng tôi xoáy vào
cái tiểu thuyết " Sóng Faifo " của Hưng, ông Đại Tá Tiến sỹ Kỹ thuật.
Xưa mỗi lần đến chơi bóng, lúc nghỉ anh em lại xúm lại nghe ông kể thêm một mẩu
mới viết. Mấy hôm ông ấy vắng mặt, điện đóm mãi cũng không thấy trả lời. Có người
lo ông ấy ốm, có người lại cho rằng ông ấy dành thời giờ để hoàn thiện đứa con
tinh thần, nghe đâu đến chương thứ 10 rồi. Cũng có người lo xa hơn, liệu ông ấy
có dính vào chuyện gì không nhưng tôi gạt ngay. Ông bạn tôi dù sao cũng hạ cánh
an toàn rồi. Tôi mong là vậy, mong là sẽ không có biến cố gì xảy ra với Người
Nam Định nữa.
Hóa ra không phải, ông ấy về Bùi Chu ở Nam Định để
thắp hương cho một Ma Soeur cho kịp Noel. Lần vừa rồi, đầu tháng cả CLB ( không
có tôi ) đi về chơi thăm Xuân Trường quê ông, bận bịu với đoàn, ông không kịp
đi thắp hương.
Và chúng tôi nghe ông kể về câu chuyện tình của ông
đó, " Chuyện Tình Người Ngoại Đạo ".
2.
Ông Hưng không ngồi mà đứng kể chuyện giống như mọi
lần đứng đọc thơ ấy. Giọng ông trầm ấm,
hát cũng hay, có chăng chỉ thua ông chủ nhiệm CLB người Hà Nội thôi. Tiếng ông
lại lúc lên lúc hạ như theo một giai điệu với những kỷ niệm và cảm xúc được cất
giữ trong lòng bao lâu đang trào dần ra. Ông Lập ngồi xa giơ tay ra hiệu để mọi
người yên lặng.
- " Ở huyện Xuân Trường người theo Đạo không
đông như bên huyện Hải Hậu, tuy vậy nhà
thờ cũng nhiều lắm và đã gắn bó với tuổi thơ chúng tôi. Cứ cuối năm đến là cả
lũ trẻ xóm tôi lại kéo nhau đi vào xem nhà thờ lung linh ánh đèn, cây thông,
hang đá, xem dân Công Giáo làm lễ cầu Chúa. Những người theo Đạo ấy họ vừa gần
gũi lại vừa có gì khác lạ so với chúng tôi. Dương cũng vậy. Tôi biết em từ lúc
lên 6, Dương mới lên 3. Tuy khác xóm, nhưng hai nhà cách nhau có mấy bước chân.
"
Hưng dừng lại, rót thêm rượu và mọi người lại nâng cốc.
Trong CLB không có ai theo Công Giáo cả. Mọi người vừa ăn vừa lắng nghe kể chuyện.
Hưng không ăn, chỉ uống và lại tiếp tục câu chuyện.
- " Chúng tôi lớn lên và gắn bó bên nhau và thuở
ấy hình như ngày nào cũng gặp nhau thế mà em vẫn luôn có cái gì đó khác với bọn
con gái cùng làng. Chắc là do cầu kinh, do nhìn ảnh Mẹ Maria hàng ngày nên
Dương có đôi mắt giống của Đức Mẹ trong ảnh, đôi mắt hay nhìn tôi hiền dịu, đôi
khi chỉ nhìn chăm chú, im lặng, không biết em định nói gì. Từ bé em đã vậy. Lớn
lên em vẫn vậy. Tôi quen rồi, quen cái nhìn của em, quen đôi mắt lúc như đau
đáu, lúc như xa xăm, đôi mắt to nhung đen ấy. Rồi năm học lớp 10 tôi được giải
vô địch các cây vợt trẻ bóng bàn của huyện Xuân Trường. Một cảm giác sung sướng
tràn ngập khi lên nhận giải thưởng là tôi bỗng nhìn thấy em ở chỗ khán giả, đôi
mắt huyền nhìn tôi ánh lên sự hân hoan ngưỡng mộ. Lúc đó tôi tưởng mình như một
hiệp sỹ thánh chiến vừa giành được chiến thắng sau trận đấu sinh tử và đến cúi
đầu trước người đẹp để nàng đội vòng Nguyệt Quế lên đầu như trong truyện của
Wanter Scott ấy. Buồi tối tôi muốn gặp em nhưng em lại đi lễ nhà thờ. Rồi bà
con, họ hàng, thày giáo, huấn luyện viên bóng bàn huyện đến chơi chúc mừng bàn
chuyện tiếp theo thi đấu giải toàn tỉnh. Thôi để dành vậy, được giải to ấy tôi
sẽ về tìm em sau. Rồi tôi lên thành phố Nam định thi đấu. Gặp ngay Hiếu học
sinh trường Lê Hồng Phong của thành phố, sau là danh thủ kiện tướng bóng bàn Việt
Nam và thua luôn 0-3, có ván chỉ được mỗi quả, cũng do Hiếu nương tay cố ý giao
bóng hỏng. Buồn quá buổi chiều tôi đi lang thang phố, lại qua nhà thờ lớn có tượng
Đức Mẹ to bên ngoài. Tôi qua mấy cửa hiệu gần đấy bán tranh Công Giáo. Tôi lại
thấy những khung ảnh Mẹ Maria treo bày. Lại như thấy Dương và nỗi buồn thua nặng
trận bóng bàn buổi sáng vơi đi ngay. Tôi như có em bên cạnh. Lại nhớ có lần em
nói là Chúa luôn bên ta mà, Người sẽ đỡ cho ta vượt qua mọi nỗi khổ. Thế là tôi
thấy nhẹ đi. Rồi tôi không ngớt nghĩ đến mua quà cho em. Tôi đi dạo các phố,
các cửa hàng phố người Hoa nữa, la liệt các hàng đẹp mà không biết mua gì cả,
chán thế. Chỉ khi về, lúc xe đỗ nghỉ giải lao tôi thấy cái vòng nhựa bán bên đường.
Tôi mua về tặng em. Buổi trưa em đợi tôi ở sân sau nhà thờ, nơi chỉ có mấy con
chim sẻ thơ thẩn, hàng cây xanh cũng như đang yên lặng ngủ trưa. Tôi nói dối em
là mua cái vòng ở chợ Rồng thành phố. Em đưa tay cho tôi đeo vào. Tôi cầm bàn
tay em, bàn tay của Đức Mẹ Maria, búp măng ngón thon dài mà run lên. Em thì vẫn
nhìn còn tôi cúi xuống, đôi mắt nhung mê hồn rất gần. Cả hơi thở, cả môi nữa, rất
gần.... Vòng rộng. Em nói sẽ quấn thêm một đoạn là chặt. Tôi còn nhớ cái vòng
đó mầu xanh lá cây và em thích thật. Em nói nó giống màu cành Oliu trong tranh
Thánh. Quả thật trước đó tôi chưa hề biết mua quà tặng cho ai cả.
Tốt nghiệp phổ thông tôi đi học Đại Học ở Trung Quốc.
Được một năm bên đó làm Cách Mạng Văn Hóa các lưu học sinh Việt Nam đều về nước. Lại đúng lúc chiến tranh đã leo thang ra
ngoài miền Bắc. Tôi lại được chọn đi học Đại Học Quân Sự ở Liên Xô tiếp, nhiều
chuyện bất ngờ vội vã quá, chuyện cô bé có đôi mắt Đức Mẹ trở thành ký ức. Rồi
học xong với tấm bằng Đỏ, tôi được đề nghị chuyển tiếp thành Nghiên cứu sinh.
Tôi đã là một sỹ quan, phía trước cả một con đường lớn, khoa học, sự nghiệp và
nghĩa vụ. Tôn giáo không có chỗ trên con đường tôi đi. Nghe nói em cũng không
còn ở làng nữa, đi học xa, tôi không gặp. Sau Nghiên cứu sinh ở trường cũ, tôi
trở về công tác ở miền Nam rồi chuyển ra
Hà Nội và lập gia đình. Vợ tôi là người Hà Nội, tốt nghiệp Đại Học Bách Khoa Hà
Nội. Cuộc sống cứ thế trôi như được mặc định sẵn. Chỉ mỗi năm khi lễ Noel đến, khi
nghe những bài hát Giáng Sinh tôi lại nhớ em, nhớ cái nhìn của em, nhớ những chuyện
em kể về tình yêu thương của Chúa Jesu với con người. Người đã dùng quyền năng đi
khắp nơi để chữa lành cho nhiều người nghèo khổ, bệnh tật, bị phong hủi, bại liệt
để họ được lành bệnh, kẻ điếc được nghe, kẻ mù được thấy, kẻ câm nói được. Chúa
còn rửa chân cho các môn đệ để dạy họ bài học yêu thương giúp đỡ con người. Lúc
đó trong đôi mắt của em ánh ướt lung linh tràn đầy những yêu thương.
Thế rồi một lần tôi về thăm quê, tiện qua thăm nhà
thờ Bùi Chu. Buổi trưa vắng vẻ không có một ai, tôi lại đi một vòng dạo một
vòng quanh nhà thờ đang đóng cửa, vòng lại tuổi thơ, vòng lại những ngày xưa.
Phía sau nhà thờ có một người phụ nữ trong bộ choàng khăn đen đang ngồi tay cầm
quyển sách , mấy con chim sẻ thơ thẩn gần bên, vẫn bức tường, vẫn những viên gạch
đã ăn sâu vào tâm trí tôi, cả những cây xanh ngày ấy, chúng có cao hơn. Chúng vẫn
như đang ngủ trưa, yên lặng - Hưng như lạc giọng đi, chúng tôi cũng lặng đi
nghe anh nói tiếp, nghẹn ngào - Và tôi lại gặp em. Em với quyển sách hay quyển
kinh trên tay, không mở ra, như đang ngồi đợi trong cái áo đen, khăn đội đầu
đen choàng cổ trắng của một Ma Seur. Vẫn cái vòng nhựa xanh đậm trên cổ tay
tròn trắng mịn với những ngón búp măng thon dài đặt trên sách. Em ngước nhìn
tôi, cái nhìn vẫn xưa trong đôi mắt nhung to ngỡ ngàng ...."
Hưng dừng lại. Chúng tôi cũng yên lặng chờ đợi. Anh
đang xúc động, lấy khăn lau mắt. Anh kể là Dương chăm sóc trẻ em bị bệnh Phong.
Sau cũng bị lây và chết. Đúng hơn là Maria Thùy Dương lại trở về với Chúa.
3.
VĨ THANH
Mọi người sau đó đi hát Karaoke. Tôi xin lỗi phải về
để kịp xem bộ phim Ấn Độ, bộ phim về Tình Yêu của những con người theo tôn giáo
khác nhau. Người ta bảo Tôn Giáo nào cũng dạy ta làm điều Thiện. Riêng có Thiên
Chúa Giáo thì Chúa vì yêu thương loài
người nên đã chịu cực hình đến chết, đã hy sinh để dâng lên cho Cha của Người
xin ơn tha thứ cho nhân loại. Đó là Đạo của Yêu Thương và Tình Yêu Nam Nữ cũng
là là có Đạo bên trong, là để dâng lên Chúa chứng giám. Tôi sực nhớ đến câu thơ
của Wislawa Szymborska, nữ Thi sỹ Ba Lan
Wislawa Szymborska " Với Lòng tin ở Chúa chúng ta sống dễ dàng hơn và ra
đi cũng nhẹ nhàng hơn ". Đúng vậy, mọi thứ trở nên dễ dàng và đơn giản khi
có Chúa ở bên, có một Lòng tin, có Yêu Thương. Buổi tối Noel Hà Nội thật đặc biệt,
lung linh màu sắc và các giai điệu thánh ca.