Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2016

Gặp Mặt Người Trường Lê Hồng Phong Nam Định


Người Nam Định
( 7-11, họp mặt Lê Hồng Phong NĐ tại HN )

=========================
- Gặp các thầy, các bạn học xưa thật xúc động. Các thầy già rồi nhưng vẫn minh mẫn lắm. Thầy Trinh 84 rôi mà vẫn luyện thi ĐH. Các thầy nhớ chúng tôi. Còn chúng tôi. Đúng như câu thơ một cậu đã lên tướng lớp 10b tên là Dũng đọc mà tôi chỉ nhớ lõm bõm

Dù qua rồi tuổi học trò
Nhưng còn nhớ mãi con đò dòng sông

- Mà thế quái nào lại có 3 người tên Trung cùng học LHP NĐ xưa sau lại cùng làm công việc giảng dạy ở ĐHBK HN làm mọi người cứ lẫn người này sang người kia. Tôi sực nhớ cách đây mấy năm có một cô gái viết thư qua Mail cảm ơn tôi là đã giúp đỡ em qua được một biến cố ở ga Giáp Bát. Em lại mất điện thoại nên sau đó tìm vào trường ĐHBK hỏi được Mail và Tel của thày tên Trung NĐ rồi liên lạc với " Trung tôi ". Chắc là nhầm với " Trung khác" -Tôi thanh minh với em vì quả thật chưa làm được một điều tốt nào cả ở ga Giáp Bát.

Thế là tôi hỏi hai Trung kia ai làm điều tốt để cho có người cảm ơn. Cả hai đều chối bay. Ngờ lắm.

Trần Bá Giao đọc thơ và tặng vợ chồng tôi quyển thơ. Có ai đó nhắc mình đọc thơ. Ngại quá nhưng chẳng lẽ từ chối. Thủy cũng đi. Xấu chàng hổ ai. Thôi, không làm được thơ, không có được tập thơ như GIao thì cũng cố làm mấy câu con cóc bắt chước kiểu Tân Thái Bá hay Trần Sỹ Kháng, cho dễ. Quan trọng là tấm lòng.

Có hai ngày kỳ diệu
Ngày mà mình sinh ra 
Và ngày nữa mình hiểu
Sinh ra để làm gì

Ngày đầu ai cũng hiểu
Ngày sau hiểu khác nhau
Với tôi thật đơn giản
Mình có ich cho ai

Mình cần cho ai đấy
Ai đấy cũng cần mình
Và mỗi lần gặp gỡ
Mắt vẫn tràn đầy Tình



Và yên lòng có Yêu
Dù Tình là hoa thắm
Với Hiện Thực là Gai
Cánh hoa là Ảo Tưởng

- Tối về đọc hết tập thơ của Giao. Dân Nam Định xưa hay thơ, hay viết lách. Bây giờ thì cũng không hẳn vậy. Mà không chỉ Nam Định, cả VN. Một thế hệ mới xuất hiện rồi. Mà chính thế hệ " Năng động, Năng NỔ này sẽ quyết định tương lai củađất nước ta ". Nghĩ cứ lo lo.  
===
P/S

Có người đọc thơ về Nam Định, lại nhắc tời hồ Lá két. Một cô cũng gọi tôi. Tôi không nhận ra, chỉ đoán là hồi trẻ cũng thuộc loại xinh. Hóa ra Minh Hải học cùng lớp. Mọi người đều nhớ tôi một phần vì nhà tôi gần ngay hồ

HỒ VỊ XUYÊN ( trích từ truyện ngắn " Vũ Điệu Valse Bên Hồ " )

...Hà Nội xưa có 36 phố phường thì Thành phố Nam Định cũng có đến 40 phố cổ phần lớn là các phố nghề như Hàng Vàng, Hàng Bát, Hàng Nâu, Vải Màn, Hàng Tiện, Hàng Cấp, Hàng Thao, Hàng Đồng, Hàng Sắt v.v... Hiện nay, còn ít những con phố giữ lại được tên cổ như ở Hà Nội, và cũng không còn buôn bán những mặt hàng truyền thống tuy nhiên nó vẫn còn phần nào giữ được dáng vẻ cổ kính của nó. Phố Bến Nứa nhà Lâm xưa đã đổi tên từ xưa. Các phố lần lượt chuyển sang mang tên người. Các thành phố tỉnh lỵ cả nước đều thế. Người dân quen cái mới rất nhanh, cũng chẳng nhớ tên xưa cái cũ làm gì. Chỉ những người đi xa có dịp trở về có lúc thấy tiếc, thấy nao nao, thấy nhớ. Thực ra cũng là nhớ vớ vẩn, nhớ chính mình thôi. 

Hồ thì chưa, vẫn gọi là Hồ Vị Xuyên. Hồ khác xưa nhiều với khuôn viên, những con đường nhỏ đi dạo, các tượng đài nhà hát và nhất là cây cối. Lâm đi vòng hồ tìm các cây hoa gạo tuổi thơ của anh. Cây Hoa Gạo ở Nam Định in sâu trong lòng người đi xa cũng như cây Hoa Sữa đối với người Hà Nội. Sáng nào mấy cậu bé nhà gần hồ cũng chạy ra đây bì bõm trong đống bèo Tây cho những con cá mương nhỏ đâm rỉa vào người. Chỗ này đây, cây gạo xưa vẫn đây. Buổi sáng hôm đó thấy cây chuối đổ bên bờ hồ Lâm đã kéo cây xuống nước, nhờ Hùng đẩy chuối theo bên cùng Lâm bơi sang bờ kia. Cậu bé úp mặt giữ hơi bơi sải, đến giữa hồ ngóc đầu gọi đứa bạn bơi bên cạnh đưa cây chuối làm phao bàm. Hùng nói là bỏ chuối lại rồi và Lâm đành hít thở nhắm mắt bơi tiếp. Sao mà hồi ấy thấy hồ rộng thế và cả quãng đường nửa cái hồ dài thật. Lâm hít một hơi dài như lại có cái cảm giác mình vừa bơi qua bên kia hồ thuở nhỏ, bơi qua cả tuổi thơ.

Người Nam Định có cơ hội là bỏ quê hương lên Hà Nội. Họ trọng cái danh. Mà gì thì gì chứ cái danh gắn liền với hai từ Hà Nội kiểu “ Chẳng thơm cũng thể hoa nhài, Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An “. Thêm nữa do người Nam Định chăm học, coi việc học hành là cái con đường duy nhất để có cuộc sống đầy đủ, không đánh đu mạo hiểm. Khi con cái thi đỗ Đại Học, lên Hà Nội học là hy vọng chúng sẽ trụ lại đấy không về. Những gia đình có điều kiện thì mua luôn nhà cho con trên đó, coi việc ở Nam Định chỉ là ở tạm, đến tuổi nghỉ việc là chuyển lên đó luôn. Ai chưa có điều kiện di đi hẳn thì coi như ở hai nơi, đi đi về về, chỉ hai tiếng trên ô tô là xong. Xe chạy cũng sẵn. Mấy lần trước về Nam Định đến chơi với Hùng cũng chỉ thấy cậu bạn nói chuyện hai đứa con đang sống ở Hà Nội. Chuyện Nam Định chẳng có gì...