Viết cho người đọc chậm
---
Cũng khoảng mùa Thu, thời tiết hệt như bây giờ, không biết là năm ngoái hay năm kia kia nữa tôi rủ Paul Nguyen Hoang Duc lên Sóc Sơn thăm Phan Quý Bích và mình thì ngối ngồi say sưa nghe hai triết gia trao đổi, đôi khi hóng hớt một chút
Và hôm qua lại lên thăm Bích nhưng không phải với Paul Duc mà là với HDTN Trần Sỹ Kháng, một thái cực khác hẳn với Paul Duc
Khác vì Paul theo đạo Cơ Đốc, Văn chương dấn thân của Ngài là " Ngước lên cao " hướng về cái " Khung trời Ý Niệm của Plato " với cái hệ trục tọa độ phổ quát ( Global ) của Tư duy Phương Tây bộc lộ trong Logic Arisstotle ... còn TS Vật lý, Thi Nhân TSK thì lại là Đạo Phật với cái Văn hóa Bản Địa ( Local ) của Tư duy Vật lý học hiện đại giao thoa với Logic 4 chiều của Đạo Phật .... không ngước lên cao mà là nhìn từ cõi nào xuống Tam giới ấy
Thực ra tôi hiểu hai Ngài đều rất lơ mơ. Có lẽ cả hai đều lạ quá đối với Tư Duy Việt của tôi. Hiểu một Ngài thì khó ( kể cả ông bạn học Vật lý TSK, kể cả khi ông ấy nói về chuyên môn Vật ly, về sự bất định Heisenberg hay Quantum cũng rất lạ vì nó luôn kèm bóng dáng của Bát Nhã Sắc Không ), nhưng hiểu cùng hai ông một lúc thì có vẻ dễ hơn vì có đối chiếu. Thích nhất là hai ông này ngược hẳn nhau, cái gì cũng ngược trừ một cái là trước cái Đẹp thì cả hai đều rất Đàn ông.
Và đành dựa vào Phương Pháp Luận của Bích để hiểu thêm hai ông ấy. Tôi không có được cái của Bích: Vốn Pháp ( tôi chỉ một chút ) và vốn Tàu ( tôi là Zero ). 1000 năm Bắc Thuộc, 100 năm Pháp Thuộc cơ mà. Bích tấm cả hai thứ đó. Bích hiểu từ đâu ra Ngài Paul, từ đó ra Chàng Hồ Đồ.
Cả hai Người đều làm thơ, không như Bích.
- Hôm nọ đến chơi nhà ông bạn. Ông này cũng thơ. Hỏi tôi. Tôi nói có ba phần nhà thơ tôi quan tâm ở VN.
- Phần thứ nhất như Bernad Shaw cho định nghĩa về Dance ấy " Dance để bộc lộ khao khát bay lên thắng được sức hút níu kéo của trái đất ". Phần này có Paul Nguyễn Hoàng Đức . Thơ ông cũng giống Vũ điệu của ngôn từ, thấy cái khao khát bay lên.
" ....Con người còn sợ nhiều thứ lắm, và sợ nhất là không phải sống, chỉ là tồn tại tù đầy trong cái tất định, đơn điệu mà Puskin đã từng than:
Không thiên thần, không nguồn cảm hứng
Không cuộc đời, nước mắt, tình yêu.
Nhưng con người cũng lại sợ cái bất định và cái khỏang tự do của nó, vừa thèm muốn vừa sợ những cái bí ẩn, sợ những gì chưa biết, sợ cả những thứ đã biết. Nhà thơ lại càng sợ, sợ người ta chê thơ của mình, sợ mất đi những lời khen. Cái cảm giác thấy mình yếu đuối, nhỏ bé luôn phải tìm kiếm một nguồn sức mạnh, đám đông để nương tựa, để phần nào cảm thấy an toàn, để đám đông đó đánh giá, nói giúp cho mình là ai. Đức có thế không nhỉ. Bây giờ anh đang như một vũ công dướn trên mũi chân độc diễn bước xoay wheelspin, như muốn bay lên thắng được cái sức hút trái đất dù trong khoảnh khắc, buông bỏ cái xung quanh đang níu mình lại. Có Thơ như rượu say, làm ai khóc, ai cười, ai đó lặng đi, ai đó chạnh lòng.... " Trich " Bức Tranh Thơ - Bản Tango Italiano NXB HNV 2014 "
Phần nữa có Trần Sỹ Kháng. Thơ thì như từ trên cao nhìn xuống, thủng thẳng lạc xuống cái xứ trần gian này bắt đầu từ việc chẳng bao giờ xưng tôi mà xưng ta. Có lẽ vì người Việt đồn nhau " Cái tôi là cái đáng ghét ", nên để cho đỡ mạo hiểm tốt nhất là dùng đại từ " Chúng tôi " cho an tòan. Cả nước. Anh chàng PGS TS Trần Sỹ Kháng ngày cũng sợ chữ " Tôi " hay sao ấy. Có điều anh ta xưng là " Ta "
" ... Nàng đợi ta chờ ai
Xa hoài sâm cầm bóng
Liễu hồ biếng gương soi
Thổn thức tình thu phố
Ta đi tìm Thị lộ
Để em chờ Ức Trai
Không hay còn hy vọng
Tràng an mộng mơ này..."
Và cuối cùng là phần còn lại. Phần của đám đông, hay, chân thành, rất đời thường, trải lòng, cảm xúc....Like