- Đọc bài thơ này của KTAG lại nhớ đến Bài Thơ đầu tiên của mình, nhớ tới người anh trai. Hồi đó anh thấy trong quyển vở có bài thơ mình hý hoáy xong. Anh bảo không được làm nữa. Mẹ biết mẹ mắng. Mẹ cũng đọc thơ, thuộc và hay ngâm " Lỡ bước sang ngang ", " Cô lái đò " ...nhưng không muốn các con đi theo vết xe đổ của mấy chú bác học trò của ông nội tôi. Có chú còn bị đi Cải tạo ở miền ngược. Nghe nói dính dáng nhân văn giai phẩm, phản động. Ông Nguyễn Bính đôi khi gặp, thấy chán quá. Có phải ai cũng được như ông Chế Lan Viên, Nguyễn Đình Thi hay Xuân Diệu đâu, các nhà Thơ ở Hà Nội. Mẹ muốn anh em tôi học thành kỹ sư, bác sỹ cho nó LÀNH. Thời nào cũng cần.
Thứ Bảy, 26 tháng 3, 2016
Thứ Hai, 14 tháng 3, 2016
Ảo Ảnh
" Đến phút cuối mới hay hoa cũng tệ
Cứ ngoi lên lơi lả dụ xuân về " - Thơ Kiều Thị An Giang
Cứ ngoi lên lơi lả dụ xuân về " - Thơ Kiều Thị An Giang
Đến bây giờ mới biết là ảo ảnh
Đâu dòng sông? chỉ cát sỏi trỏng trơ
Cứ một mình trong trống không sa mạc
Mãi trong lòng là cơn khát hoang vu
Đâu dòng sông? chỉ cát sỏi trỏng trơ
Cứ một mình trong trống không sa mạc
Mãi trong lòng là cơn khát hoang vu
Đến bây giờ mới thấy phù du thế
Những mơ hồ theo mãi không buông
Để rồi bỗng giật mình tỉnh giấc
Chiếc đồng hồ cát chẳng báo chuông
Những mơ hồ theo mãi không buông
Để rồi bỗng giật mình tỉnh giấc
Chiếc đồng hồ cát chẳng báo chuông
Đến bây giờ mới hay em cũng vậy
Cũng như tôi, một mảnh vỡ lang thang
Cứ tìm, gặp, ghép rồi ... không phải
Vũ trụ mênh mông thêm một tiếng thở dài
Cũng như tôi, một mảnh vỡ lang thang
Cứ tìm, gặp, ghép rồi ... không phải
Vũ trụ mênh mông thêm một tiếng thở dài
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)